CHÚA GIÁNG SINH - Năm B
EMMANUEL
     Lm, Thiên Ngọc, CMC

“Này đây Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ con trai,

người ta sẽ gọi tên Con Trẻ là Emmanuel” (Is 7,14) 

Thưa các bạn thân mến,

Khắp nơi nơi trên toàn thế giới đang hân hoan mừng kỷ niệm biến cố Con Thiên Chúa giáng trần, một mầu nhiệm vốn được giữ kín từ ngàn xưa, nhưng nay đã được hiển lộ (Rm 16,25). Con Thiên Chúa đến trần gian không như người bàng quan cỡi ngựa xem hoa, nhưng Ngài đến thế giới này trong thân phận con người như chúng ta, ngoại trừ tội lỗi, để ở với, ở cùng, và trao cho chúng ta cơ hội được trở nên con Thiên Chúa. Đó chính là điều tiên tri Isaia đã loan báo và cũng là lời công bố của Sứ Thần khi truyền tin cho Thánh Giuse : Ngài là Đấng Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta (Mt 1,21). 

Thế nhưng tại sao Thiên Chúa lại muốn ở cùng chúng ta ? Khi chúng ta muốn ở với ai, thì điều ấy hầu như đồng nghĩa với việc chúng ta quá yêu, quá thích, quá thương người ấy. Điều này là chính ước muốn của những người yêu nhau, vì họ muốn trở nên một xương một thịt một tâm hồn trong hôn nhân gia đình. Tình yêu của Thiên Chúa nơi Con Một Ngài đã lên đến mức đỉnh điểm ấy là muốn “kết hôn” với con người. Đấng Cứu Thế là chàng rể còn mỗi người là cô dâu. Thánh Gioan Tẩy Giả đã trả lời người Do Thái, khi họ thấy các môn đệ của Gioan dần dần bỏ thầy mà theo Đức Kitô, bằng cách Ông sánh ví mình chỉ là người phụ rể không hơn không kém, còn Chúa Kitô chính là chàng rể, đến sau nhưng cao trọng vô cùng. Chúa Kitô, trong dụ ngôn Mười Cô Trinh Nữ cầm đèn đi đón chàng rể, cũng đã ngầm sánh mình là chàng rể trong tiệc cưới Nước Trời (Mt 25,1-13).  

Tuy nhiên, chúng ta có xứng đáng với tình yêu của chàng rể Giêsu không? Ngài yêu chúng ta, yêu đến mức nói được là say mê điên dại khi chịu chết khổ hình trên thập giá, có phải vì nhân loại chúng ta quá xứng đáng không ? Không, ngàn lần không, thưa các bạn. Có phải Chúa tạo dựng nên chúng ta vì chúng ta cần cho Ngài ? Thưa không, vì nhân loại chúng ta cũng như muôn tạo vật là loài bất tất, nghĩa là có hiện hữu hay không hiện hữu cũng không cần thiết. Có phải Chúa gìn giữ chúng ta vì chúng ta cao quý, vì chúng ta thánh thiện ? Thưa không, vì sự tốt lành của chúng ta mong manh như sương sớm ban mai, như bèo dạt mây trôi, như cánh hoa phù dung sớm nở chiều tàn. Có phải Chúa ban ơn kích hoạt chúng ta vì chúng ta làm lợi cho Ngài ? Thưa không, vì Ngài viên mãn đâu cần thêm gì, và, vì không có Ngài chúng ta không làm được gì, cả trong lãnh vực tự nhiên cũng như trong lãnh vực siêu nhiên. Và dẫu chúng ta có làm được điều gì, thì Thiên Chúa không buộc phải trả công cho chúng ta, vì từ khởi sự cho đến hoàn thành đều nhờ bởi ơn Chúa : “Sau khi đã làm xong một việc gì, các con hãy xưng mình là đầy tớ vô ích” (Lc 17,10).  Thiên Chúa còn nhìn thấy tâm hồn chúng ta bất xứng khốn cùng tội lỗi, như vũng lầy nhơ bẩn.  

Chắc rằng mọi người, nhất là chàng rể, đều muốn cô dâu phải xinh đẹp tuyệt trần trong ngày thành hôn, chứ nào có muốn cô dâu xấu người xấu nết. Thế mà Chàng Rể Emmanuel, lại muốn kết hôn với chúng ta là những cô dâu xấu xí, bần cùng, nhơ bẩn, tội lụy. Chúa Giêsu đã hành động như vậy khi Ngài đến với những người thu thuế tội lỗi và đồng bàn với họ. Chính Ngài đã đón tiếp và để cho ít là một cô gái tai tiếng tội lỗi công khai giọt vắn giọt dài bên chân Ngài, đổ thuốc thơm lên chân, lấy tóc lau và hôn chân Ngài,..v.v… Điều ấy chỉ có thể giải thích là Chúa Giêsu yêu quá sức say mê, nôn nóng muốn lấp đầy vực hư vô, nghèo nàn, bất lực của nhân loại chúng ta. Tình yêu Ngài bị choáng ngợp vì vực thẳm yếu hèn tội lỗi của chúng ta và khao khát thông trao, đổ đầy. Nhưng, có một sự thực quá phũ phàng : Tình yêu Ngài bị dằn vặt vì có thể thi ân giáng phúc, mà tâm hồn con người vẫn hững hờ khép kín !

 Thưa các bạn quý mến,

Thiên Chúa, qua Đức Maria và nơi cung lòng đồng trinh vô nhiễm Mẹ, đã đến với nhân loại từ hơn hai ngàn năm trước, để làm cho con người trở nên con Thiên Chúa. Cho đến ngày tận cùng thế giới, vẫn còn đó cơn khát khao của Chúa Giêsu, muốn nâng đỡ, đồng hành, dẫn đưa nhân loại khốn cùng hôm nay tiến về quê hương đích thực, tiến về hạnh phúc vĩnh cửu. Con đường hiệp hành ấy vẫn cần sự góp phần của chúng ta.

Xin Mẹ Maria giúp chúng ta cảm nghiệm cơn khát hiện diện ở cùng của Đấng Emmanuel trong mọi biến cố, mọi phút giây, mọi hoàn cảnh, cảm nghiệm tình yêu vô cùng đầy sức chữa lành và thánh hóa của Ngài. Và xin cho chúng ta đáp yêu lại bằng lối bước hiệp hành : khát khao ở cùng Ngài, ở trong Ngài, để Ngài cư ngụ, làm chủ, điều khiển mọi sự nơi tâm - ngôn - hành chúng ta, ngõ hầu “tôi sống, nhưng không còn là tôi sống, mà là Chúa Kitô sống trong tôi” (Ga 2,20).  

MERRY CHRISTMAS AND HAPPY NEW YEAR