Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm B
DỌN ĐƯỜNG CHÚA ĐẾN
     Lm, Thiên Ngọc, CMC

Có tiếng người hô trong hoang địa :

“Hãy dọn đường cho Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi” (Mc 1,3)

 Các bạn thân mến,

Mùa Vọng đã đến và lan tỏa trong tâm hồn mọi người những cảm xúc khát vọng tuyệt đẹp.

Theo nguyên ngữ Latin, Mùa này có tên là Adventus, nghĩa là Đến. Nhưng ai đến? Thưa, Đấng Cứu Thế đến. Người là chủ thể của Mùa Vọng mà mọi người phải khát vọng, hướng về. Thật ra, Người đã đến thế gian này cách đây hơn 2000 năm để bày tỏ tình thương xót. Người cũng sẽ lại đến lần thứ hai để thiết lập Trời Mới Đất Mới (x.2Pr 3,13), ân thưởng cho những ai đón nhận Người. Từ đó mới thấy ý nghĩa chữ Vọng là chờ đợi trông mong Ngày Đức Giêsu quang lâm. Xét theo khía cạnh này, chúng ta cần sửa soạn tâm hồn để xứng đáng đón Chúa đến. Một cuộc tái khám phá con người chúng ta với đầy những ngồn ngang của bất toàn sẽ là một điều kiện cần thiết để canh tân, hầu mừng Chúa đến.

Nhà tiên tri Isaia trước Chúa Giáng Sinh mấy trăm năm đã mời gọi chúng ta rằng : “Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa trong hoang địa cho thẳng. Hãy lấp mọi hố sâu và hãy bạt mọi núi đồi; con đường cong queo hãy làm cho ngay thẳng, con đường gồ ghề hãy san cho bằng. Và vinh hiển Chúa sẽ xuất hiện, mọi người sẽ được thấy vinh quang Thiên Chúa” (Is 40,3-5).

Dọn con đường, đó là dọn tâm hồn. Tâm hồn chúng ta chứa đầy những ngọn núi của kiêu căng, kiêu hãnh, tự phụ, tự mãn, tự ái,...thiếu vắng sự khiêm hạ của Con Thiên Chúa, Đấng ra như hủy mình thành không, khi mặc lấy thân phận phàm nhân, sinh xuống trần gian, sống như chúng ta và còn hạ mình cho đến nỗi chịu chết như một tội đồ. Nước chẳng khi nào giữ lại trên những đỉnh núi cao mà luôn luôn tuôn xuống thung lũng. Ân sủng và tình thương của Thiên Chúa sẽ chẳng thể giữ lại nơi những kẻ kiêu căng, nhưng lưu lại trong người khiêm hạ.

Tâm hồn chúng ta cũng đầy những hố sâu của tham lam và ham muốn dục vọng thấp hèn bất chính. Hãy lấp đầy những vực sâu khốn cùng ấy bằng tinh thần ly thoát, tinh thần khó nghèo của Đấng Cứu Thế. Như vậy, Thiên Chúa sẽ là kho tàng vui thỏa lòng ta cách sâu xa vững bền và trọn vẹn nhất. Thế giới này cùng mọi sự sẽ qua đi vào Ngày Tận Thế, Ngày Chúa đến, “Ngày ấy, các tầng trời sẽ ầm ầm sụp đổ, ngũ hành bốc cháy tiêu tan, mặt đất cùng mọi công trình trên đó sẽ bị thiêu hủy” (2Pr 3,10). Nếu chúng ta bám víu vào những phù vân của thế giới này, thì đến Ngày ấy, chúng ta sẽ mất tất cả cùng với linh hồn của mình.

Tâm hồn chúng ta giống như những con đường gồ ghề khúc khuỷu. Tha nhân đi trên con đường như vậy ắt sẽ khó khăn, sẽ vấp té. Một tâm hồn ngay thẳng, chính trực, chân thành, tử tế,... sẽ dễ dàng để Chúa đến với ta và để ta đến với Chúa, sẽ dễ dàng để ta và tha nhân đến với nhau. Chân thành và bác ái sẽ là một con đường thẳng và bằng, lắm hoa và tiếng chim hót, làm vui thích muôn người và tô đẹp cuộc nhân sinh chóng qua này. 

Thưa các bạn,

Vì mọi sự sẽ tiêu tan đi, nên chúng ta cần phải sống thánh thiện và đạo đức biết bao, khi mong chờ ngày Chúa đến cùng với Trời Mới Đất Mới, nơi công lý và tình thương lên ngôi (x.2Pr 3,11-13).

Mẹ của Mùa Vọng sẽ giúp chúng ta điều ấy. Đức Maria đã cưu mang Ngôi Lời trong linh hồn và trong thân xác, và đã ban tặng Đấng Thiên Sai cho thế giới lần thứ nhất, xin Mẹ cũng giúp chúng ta dọn tâm hồn để đón nhận Người đã đến và sắp đến.