Lễ Chúa Giáng Sinh - Năm A
CHÚA ĐẾN TRONG THINH LẶNG CỦA ĐÊM KHUYA
Góp nhặt

Mỗi năm chúng ta lại long trọng mừng Lễ Giáng Sinh. Cho dù hoàn cảnh kinh tế khó khăn, chúng ta cũng cố gắng làm cho lễ này có một cái gì đặc biệt: trong trang trí, trong Phụng vụ. Thánh nhạc tại nhà thờ cũng như trong mỗi gia đình. Những cái đó cũng tốt, vì là dịp để chúng ta bộc lộ niềm vui bên trong, niềm vui mà Chúa Giáng Sinh đem đến cho chúng ta.

Nhưng chúng ta đừng để cho những hình thức bên ngoài, những ồn ào nhộn nhịp đó chiếm quá nhiều chỗ trong thời giờ, tâm trí, sức lực của chúng ta, lấn át và làm chúng ta quên đi sâu vào mầu nhiệm của lễ hôm nay: Trước khi trở thành lễ của vui chơi ồn ào, nhộn nhịp, Giáng Sinh là lễ của thinh lặng, thinh lặng của đêm khuya khi Con Thiên Chúa sinh xuống cõi trần. Chúng ta phải thinh lặng suy niệm và cầu nguyện thì mới đi vào sâu được mầu nhiệm và được ơn ích lâu bền, ơn ích sẽ còn lại cả sau khi tiếng hát đã ngưng, đèn nến đã tắt và hang đá máng cỏ đã dẹp đi. Vậy chúng ta hãy thinh lặng nhìn vào hang đá nghèo nàn, nhìn vào trẻ thơ yếu đuối nằm trong máng cỏ mà nhìn nhận đó chính là vị Cứu Tinh Thiên Chúa đã hứa, là chính Ngôi Lời nhập thể, là Con Thiên Chúa sinh xuống giữa loài người để cứu loài người khỏi tội lỗi và đưa về với Thiên Chúa.

Phải, Thiên Chúa đó, Đấng toàn năng sáng tạo muôn loài đó, Đấng làm chủ vận mạng chúng ta đó, Thiên Chúa không còn xa cách chúng ta, không còn chỉ ngó xuống từ trời cao để nhìn xem cuộc đời con người chúng ta đi tới đâu. Trái lại, Thiên Chúa đã làm người, đã nhập cuộc với chúng ta, đã mang lấy thân phận nhân loại, tất cả thân phận đó, kể cả đau khổ, đói khát, mệt nhọc, bị ngược đãi, ghét bỏ và chết một cách ô nhục. Đó chính là mầu nhiệm nhập thể. Chúng ta quá quen thuộc nên nhiều khi chỉ phớt qua, không còn thấy cái nghịch lý, ngược đời, lạ lùng trong đó: Thiên Chúa, Đấng vĩnh cửu, vô thuỷ vô chung, nay lại trở thành một con người hữu hạn mà kết thúc là cái chết. Thiên Chúa, Đấng sống trong hạnh phúc bất diệt, nay lại mang thân phận loài người khổ đau. Thiên Chúa, Đấng uy quyền khôn sánh, nay trở nên bé nhỏ, yếu đuối và lệ thuộc vào các biến động của lịch sử cũng như mọi người khác.

Trước mầu nhiệm lớn lao này, chúng ta phải bỡ ngỡ thán phục và tự hỏi: Tại sao lại có chuyện lạ lùng như vậy?

Câu trả lời chỉ có một: Đó là vì Thiên Chúa yêu thương loài người chúng ta đang đau khổ vì tội lỗi..ng chúng ta như những người lầm lũi đi trong tăm tối, nay được một ánh sáng lớn chiếu soi… (Bđ 1). Vâng, đó chính là tình cảnh của loài người: Vì không vâng phục Thiên Chúa, chúng ta đã sa vào tội lỗi, làm nô lệ cho Satan, đánh mất hạnh phúc. Vì vậy, nhân loại khác nào đi trong tối tăm, khác nào ngồi lầm than trong bóng tối. Thế nhưng, Thiên Chúa vẫn yêu thương muốn cứu vớt, và nhiều lần Ngài đã dùng miệng Ngôn sứ mà nói, nhưng sau cùng Ngài dùng chính Ngôi Lời Nhập Thể để nói lên điều đó: “Ta thương nhân loại”. Như vậy, Thiên Chúa đã nói hết rồi, đã nói lời sau cùng tha thiết nhất, mạnh mẽ nhất, khi Con Một đến trần gian làm người. Do đó, Ngài trình diện cuộc trao đổi kỳ diệu là: Con Thiên Chúa làm người, cho chúng ta, là người, được trở nên con cái Thiên Chúa. Thiên Chúa đã làm người để cho chúng ta thấy đâu là ý nghĩa đầy đủ của kiếp sống loài người: đó là khi con người sống theo đúng vận mạng của mình và tìm được hạnh phúc thật.

Đó là Tin Mừng Lễ Giáng Sinh, Tin Mừng Tình Thương mà đêm nay, trong những ngày này, chúng ta phải tiếp tục suy niệm trong thinh lặng. Đứng trước tình thương đó, chúng ta phải có thái độ nào?

Trước hết, niềm hân hoan và một lòng biết ơn mãnh liệt vì đã được biết và hưởng nhờ mầu nhiệm Nhập Thể là nguyên do chính yếu của niềm vui hôm nay; những cái khác như vẻ rực rỡ nhộn nhịp của ngày lễ… chỉ là phụ thuộc. Chúng ta phải biết ơn và để cho tình thương của Thiên Chúa tràn ngập chúng ta, chiếm hữu chúng ta, đừng từ chối tình thương ấy; trái lại, đáp ứng cách đơn sơ thật. Khi đó bình an của Thiên Chúa sẽ đến với chúng ta: Bình an dưới thế cho loài người Chúa thương.

Tiếp đến, chúng ta phải học đòi bắt chước tình thương đó. Như Thiên Chúa, chúng ta phải yêu thương mọi người, chia sẻ tình yêu với mọi người, tha thiết đến hạnh phúc của mọi người. Chúng ta mừng lễ Giáng Sinh mà còn giữ lòng hận thù, giữ lòng ích kỷ, thì thật chưa hiểu gì về Mầu Nhiệm Giáng Sinh. Trái lại, nếu chúng ta sống yêu thương, liên đới, quên mình vì người khác thì đó là chúng ta thấm nhiễm tình thương của Thiên Chúa, và như vậy chúng ta cũng làm chứng cho người khác, nhất là những người chưa biết Thiên Chúa, chưa tin rằng Tình Thương của Chúa đã đến trần gian và có sức đổi mới bộ mặt thế giới.

Trong Thánh Lễ hôm nay, Con Thiên Chúa Nhập Thể hiện diện với chúng ta cách đặc biệt trong Lời của Ngài. Ngài còn hiện diện trong Bánh Thánh để tự hiến cho chúng ta, để biến đổi chúng ta ngày càng trở nên những người con đích thực của Thiên Chúa và được tràn ngập niềm vui của Ngài.