Chúa Nhật XI thường niên - Năm A
THƯƠNG DÂN
Góp nhặt 

Thời Chúa Giêsu, dân Do thái sống trong cảnh không có người đứng đầu phần đời cũng như phần đạo. Thực vậy, chính quyền thuộc về đế quốc Rôma. Họ vô cùng đau đớn và nhục nhã phải thờ hai chủ: chủ đế quốc và tay sai của đế quốc là bè phái Hêrôđê, Sađốc, và bọn biệt phái.

Phái Hêrôđê gồm tất cả con cháu, họ hàng vua Hêrô đe đại đế người xứ Dumê phía nam Do thái. Phái Sađốc thuộc giòng dõi thượng tế Sađốc từ vua Salômon truyền lại. Họ là hàng quý tộc, thượng tế với tư tế. Họ độc quyền thu hoa lợi của đền thờ và liên kết với đế quốc để thống trị, bóc lột nhân dân. Tuy họ giữ luật Môisê nhưng lại sống phóng khoáng giao du với dân ngoại, nhiễm tinh thần văn hóa thần tượng Hy Lạp và Rôma. Trái lại, bọn Biệt phái hoàn toàn biệt lập, bài ngoại và bài đế quốc. Họ giữ luật cổ truyền, nhất là những tập tục của tiền nhân. Họ coi tập tục tiền nhân hơn luật Môisê. Họ cắt nghĩa luật truyền khẩu rất tỉ mỉ và bắt dân giữ rất khắt khe. Họ tự coi mình là tiến sĩ bảo tồn lề luật của tiền nhân. Họ cho đó là cách bảo vệ tôn giáo và đất nước tốt nhất. Thực sự họ đã chồng chất lên dân chúng những gánh nặng gông cùm dưới danh nghĩa tôn giáo. Họ đã biến tôn giáo thành thứ quốc giáo cuồng tín, hẹp hòi, kích động lòng ái quốc mù quáng. Sống giữa cảnh lãnh đạo mù quáng và mâu thuẫn, chống đối và  thù hận nhau của phái Sađốc và Biệt phái. Dân chúng thật bơ vơ, lạc hướng. Có lần Chúa Giêsu đã cảnh cáo họ: “Mù dắt mù xuống hố”, “các ông thật lầm lạc”.

Để thực hiện chương trình cứu độ, Chúa Giêsu khuyên các môn đệ, ít nữa là phải thương dân.Thương dân không được đàn áp bóc lột như phái Hêrôđê. Họ dùng quyền sai lính bắt dân làm đầy tớ cho họ sống vinh thân phì gia: “Một người làm quan cả họ được nhờ”. Đáng lý ra, ở địa vị chính quyền, họ phải lo sống chân chính chăm lo hướng dẫn, giúp dân sống sung túc văn minh tiến bộ. Người xưa như Aristote và Khổng tử đã khuyên chính quyền phải là người hiền đức biết mưu hạnh phúc tốt nhất cho nhân dân: “Quý dân như con đỏ”, tôn trọng dân hơn việc làng xã: “Dân vi quý, xã tắc thứ chi”. Thương dân, tránh thái độ tời ơ lãnh đạm của phái Sađốc. Họ chỉ lo bảo vệ địa vị, quyền lợi cụa họ và chỉ tìm lợi lộc cá nhân, đến nỗi họ đã biến “nhà Cha ta thành chọ búa, thành hang trộm cướp”. Dân nghèo đói, khổ sở, sống chết mặc bay, tiền thày bỏ túi. Thương dân, môn đệ phải theo gương Thày lăn lộn với dân chúng nghèo khổ, bệnh tật, nhất là những chiên lạc bị sói rừng hãm hại trong tội ác, đem tin mừng nước trời đến cứu chữa họ. Thương dân, không chất trên vai dân những gánh nặng tập tục của loài người như những biệt phái giả hình bên ngoài. Nhưng môn đệ sẵn sáng vác gánh nặng, để gánhnặng của người dân trở nên êm ái nhẹ nhàng, nhất là những gánh nặng của tội lỗi. Con người đến không phải để được phục vụ, nhưng đến để phục vụ và hiến mạng sống để cứu cuộc nhiều người.