VUI CƯỜI

&

THƯ GIÃN

Hớt tóc miễn phí

Một người dắt tay một chú bé chạc năm, sáu tuổi bước vào hiệu hớt tóc. Ông ta đang rất vội vã bảo người thợ hớt tóc hớt cho ông trước rồi sau đó hãy hớt cho thằng bé.
- Cháu có thể chờ được mà, tôi muốn ông cắt cho tôi trước! - Ông ta nói.
Người thợ làm theo lời và khi hoàn tất người khách ra khỏi ghế và cho thằng bé ngồi vào thế chỗ. Ông cáo lỗi phải đi ngay và sẽ quay lại sau vài phút để trả tiền cho cả hai, nói xong ông ta đi ra và người thợ bắt đầu hớt tóc cho thằng bé, Xong xuôi, ông bế đứa bé đặt lên một chiếc ghế để ngồi chờ và cho nó một báo để xem.
Nửa giờ trôi qua. Một giờ trôi qua. Cuối cùng, ông thợ hớt tóc lên tiếng:
- Đừng có sợ nghe, nhỏ. Ba mày sẽ quay lại liền!
- Ba nào?
- Chú bé nói
- Ông ấy đâu phải ba cháu. Cháu đang chơi ngoài đường thì thấy ông ấy tới bảo: "Theo bác đi cháu. Ta hãy vào tiệm hớt tóc này và cùng hớt tóc đi!".


Chuồn thẳng

Có lần Balzac đang nằm thức trên giường, ông nhìn thấy một người đàn ông đang đi vào phòng mình một cách thận trọng và cố cậy khóa bàn làm việc của ông. Thằng đểu cáng không lúng túng tí nào khi nghe thấy tiếng cười to của chủ căn hộ mà hắn cho là đã ngủ. Tên ăn trộm hỏi:
- Sao ông lại cười hả?
Balzac nói:
- Tôi cười, anh bạn yêu quý ơi, vì tôi nghĩ sao anh lại cố công và chịu rủi ro hy vọng tìm ra tiền lúc ban đêm ở chiếc bàn mà người chủ hợp pháp của nó chưa hề thấy tiền vào lúc ban ngày bao giờ!
Tên trộm chuồn thẳng.


Raleigh và người hầu

Ngài Waiter Raleigh mang từ châu Mỹ về nước Anh hai thứ cây trồng quan trọng: cây khoai tây và cây thuốc lá. Có thể ông là người Anh đầu tiên hút thuốc.
Người ta kể rằng vào một buổi tôi, khi ông đang ngồi ở phòng làm việc hút tẩu, người hầu mang một bức thư bước vào. Người hầu này chưa hề nhìn thấy ai hút thuốc bao giờ nên nghĩ rằng chủ của mình đang bị cháy. Do đó, anh ta đánh rơi bức thư, chạy ra khỏi phòng và kêu lên:
- Ông chủ của tôi bị cháy rồi. Khói đang tuôn từ mồm và mũi của ông chủ tôi!
Nói rồi, anh vội vã xách một xô nước trở lại phòng làm việc dội lên khắp người ông chủ, khiến ông không kịp có thời gian giải thích chuyện gì xảy ra.


Sự nhầm lẫn thú vị

Booth Tarkinton kể câu chuyện về bản thân.
Tôi đang đi bách bộ quanh một hội chợ nghệ sỹ chữ thập đỏ thì có hai cô gái xinh xắn chừng mười sáu tuổi đến bên tôi. Một cô hỏi xin tôi chữ ký. Tôi hãnh diện nói: "Tôi không mang bút máy, liệu tôi ký bằng bút chì có được không?"
- Được ạ!- Cô gái nói và thế là tôi lấy bút chì ra và ký tên vào cuốn sổ tay đóng gáy da dê mà cô đưa cho tôi.
Cô thanh nữ nghiên cứu chữ ký và chau này. Sau đó, cô ta ngước mắt nhìn tôi và nói:
- Ông có phải là Robert W. Chambers không?
Tôi nói:
- Không phải, tôi là Booth Tarkinton!
Cô thanh nữ đáng ghét quay sang bạn của cô ta, nhún vai nói:
- Mày đưa cho tao mượn cái tẩy ngay!


Bài học thú vị

Nick và bố đi thăm bà nội. Trên tàu hỏa, Nick cứ chốc chốc lại thò đầu ra khỏi cửa sổ toa xe. Bố Nick nói:
- Nick, ngồi im nào! Đừng thò đầu ra ngoài cửa!
Nhưng Nick cứ tiếp tục thò đầu ra ngoài cửa sổ toa xe.
Bố Nick nhẹ nhàng bỏ mũ của Nick ra dấu nó đằng sau lưng mình và nói:
- Con thấy không, mũ của con bay mất rồi còn gì!
Nick sợ quá bắt đầu kêu lên. Cậu bé muốn lấy lại chiếc mũ.
Bố Nick nói:
- Được, con huýt sáo lên, có thể mũ của con sẽ bay trở về đấy!
Nick đi đến cửa sổ và huýt sáo. Bố Nick vội đội luôn chiếc mũ lên đầu Nick. Nick cười to:
- Trời ơi, thật là kỳ diệu!
Nick rất hài lòng. Nick chụp luôn chiếc mũ trên đầu bố ném qua cửa sổ toa xe và vui vẻ nói:
- Bố ơi, bây giờ đến lượt bố huýt sáo đi!


Một bài học

Trên chuyến xe buýt đông hành khách vào giờ cao điểm, một thằng bé khoảng mười hai tuổi ngồi thoải mái bên cửa sổ nhìn xem phong cảnh thay đổi và giả đò như không nhìn thấy các cụ đứng gần đó.
Một quý ông thanh lịch nói với thằng bé:
- Nếu bác cho cháu sáu mươi penny cháu sẽ đứng dậy và nhường cho bác chỗ của cháu chứ?
- Chắc chắn rồi!- Thắng bé nói không chút ngập ngừng.
Người đàn ông lấy tiền ra khỏi ví và đưa cho thằng bé. thằng bé cầm tiền và đứng lên liền.
Người đàn ông này nói với một bà nhiều tuổi đang đứng cạnh ông ta:
- Xin mời bà ngồi ghế này!
Bà ta đỏ mặt đáp lại:
- Cảm ơn ông nhiều, nhưng tôi không thể nào lại ngồi vào cái chỗ mà ông phải trả nhiều tiền như thế!
Ông ta nói ngay:
- Thưa bà, xin bà đừng bận tâm về chuyện đó. Bà thấy đấy, tôi là một giáo viên già có kinh nghiệm. Nếu như tôi có cho thằng bé một ít tiền thì cũng chỉ để dạy cho nó một bài học. Chẳng có gì tốn kém đâu bà ơi!
Bà ta ngồi xuống và nói với thằng bé:
- Này Bob, cháu đã cảm ơn quý ông đây về món tiền ông cho cháu chưa?


Một cuộc vay nợ

Một người đàn ông bước vào một Công ty cho vay nợ và hỏi phải trả lãi bao nhiêu nếu anh ta vậy hai lăm đô la trong sáu tháng.
- Một đô la và năm mươi xen- nhân viên công ty nói với anh ta.
Anh ta nói:
- Được lắm. Tôi xin vay số tiền hai lăm đô la, nhưng tôi muốn xin để lại đây chiếc xe ôtô mới của tôi làm đồ thế chấp cho các ông cho đến khi nào tôi trả lại hai lăm đô la!
Ngày hôm sau, anh ta kể lại câu chuyên này với anh bạn.
Người bạn nói:
- Họ chắc chắn phải nghĩ cậu điên, có đời thủa nhà ai lại thế chấp chiếc xe ôtô mới để công ty cho vay nợ hai lăm đô la trong sáu tháng!
Anh ta nói:
- Thì cứ để người ta cho tớ là điên cũng được. Ngày mai tớ sẽ đi châu Ấu trong sáu tháng. Ơở đâu mà tớ có thể đỗ xe với khoảng thời gian lâu như thế mà chỉ phải trả một đô la rưỡi hả cậu?


Cách gây ấn tượng

Một luật sư già đã thành đạt kể lại câu chuyện sau về buổi ban đầu ông ta vào nghề.
Hôm ấy, tôi vừa mới nhậm chức, ở Công sở mới đặt điện thoại. Tôi được biết sẽ có một khách hàng đầu tiên, đang làm dáng để chuẩn bị tiếp thì nhìn thấy bóng dáng một người bên ngoài khung kính cửa ra vào. Vâng, có lẽ là một người nào đó đến gặp tôi. Hãy hình dung: Tôi chộp lấy ống nghe bóng lộn của chiếc máy điện thoại mới và chìm đắm vào một cuộc nói chuyện tưởng tượng. Câu chuyện diễn ra như thế này: - Đúng, thưa ông- Khi tôi đang nói thì người lạ mặt bước vào phòng.
- Tôi sẽ thu xếp chuyện Tổng công ty cho ông. Ông J. đã gọi điện thoại cho tôi sáng nay và muốn tôi giải quyết đơn kiện và đòi bồi thường, nhưng tôi phải xin hoãn với ông ta vì còn quá bận với các vụ kiện khác. Tuy nhiên tôi sẽ cố xoay sở, giải quyết xen kẽ vụ kiện của ông với các vụ kiện khác. Thế được, được lắm, tạm biệt.
Để cho chắc chắn là tôi đã gây ấn tượng đúng lúc cho người khách hàng tương lại của tôi, tôi treo ống nghe lên và quay về phía ông ta.
Người đàn ông này nói:
- Xin ông thứ lỗi cho, tôi là nhân viên Công ty điện thoại. Tôi đến đây để nối đường dây điện thoại cho ông đây!


Nhà chọc trời EMPIRE STATE không nhảy được

"Anh hãy nói tên một động vật có mắt nhưng không thể nhìn được, có chân nhưng lại không đi được, nhưng lại nhảy cao bằng nhà chọc trời Empire State"- Linh hồn của cuộc vui hỏi như vậy.
Mọi người im lặng vắt óc nghĩ một hồi lâu mà vẫn không tài nào nghĩ ra câu trả lời. Cuối cùng, họ đành xin chịu và yêu cầu cho lời giải.
Linh hồn của cuộc vui:
- Lời giải là con ngựa gỗ, nó có mắt nhưng không nhìn được và có chân nhưng không đi được!
Tất cả những người dự liên hoan đồng ý:
- Đúng! Nhưng làm sao mà nó lại nhảy cao bằng nhà chọc trời Empire State?
Nhà hài hước giải thích:
- Ngôi nhà chọc trời đâu có nhảy được!


Kê đơn thuốc

Để minh họa cho tầm quan trọng của việc kê đơn thuốc dành mạch cho người bệnh, bác sĩ William Osler thường kể cho sinh viên câu chuyện này.
Một bác sĩ có lần nói với một người bệnh nước ngoài:
- Điều cần thiết mà ngài phải làm là uống nước nóng một tiếng trước khi ăn sáng hàng ngày!
Sau một tuần, người bệnh này lại đến phòng khám của bác sĩ.
Bác sĩ hỏi:
- Ngài cảm thấy thế nào?
- Tôi cảm thấy yếu đi bác sĩ ạ!
Bác sĩ hỏi:
- Thế ngài đã theo lời hướng dẫn của tôi chưa và có uống nước nóng một tiếng trước khi ăn sáng hàng ngày không?
Người bệnh trả lời:
- Tôi đã cố sức đấy, nhưng không thể làm được quá mười lăm phút một lần ông ạ!


Tôi không thể mở cửa cho vào được đâu

Một phụ nữ trẻ tới dự buổi hòa nhạc. Màn đã mở và nhạc trưởng đã đứng lên bục chỉ huy. Người dẫn chỗ từ chối không cho cô ta vào mà phải chờ cho đến lúc nghỉ giải lao.
Cô ta hứa:
- Nhưng tôi chỉ đứng ở đằng sau và không làm phiền ai cả. Tôi rất háo hức được nghe bản giao hưởng mới của nhà soạn nhạc trẻ nổi tiếng. Mà họ lại đang trình diễn bản giao hưởng ấy đấy. Mong ông làm ơn mở hé cửa cho tôi!
Người dẫn chỗ trả lời:
- Thưa bà, tôi không thể mở cửa cho bà vào được đâu. Nếu như tôi mở cửa bây giờ thì nửa số khán giả sẽ bỏ chạy ra về!


Dòng sông không sâu

Một lữ khách đi ngựa đến một dòng sông xa lạ. Ông ta hỏi một thiếu niên xem dòng sông ấy có sâu không.
- Không đâu - Chú bé đáp.
Và người kỵ mã bắt đầu vượt sông. Nhưng ngay sau đó ông ta nhận ra cả người lẫn ngựa đều phải bơi trối chết.
Khi người lữ khách đã tới bờ bên kia, ông quay lại hét lên:
- Tao cứ tưởng mày nói là sông không sâu.
- Đúng thế mà - Chú bé đáp - Nước sông này chỉ ngập ngang bụng lũ vịt của ông cháu thôi.


Bò ăn cỏ

Họa sĩ: Bức tranh đó vẽ một con bò đang ăn cỏ đấy, thưa ông.
Khách: Có thấy cỏ đâu?
Họa sĩ: Con bò ăn hết cỏ rồi.
Khách: Thế còn con bò đâu?
Họa sĩ: Chứ bộ ông tưởng là con bò lại ngu đến mức đứng ỳ ở đó sau khi đã ăn hết cỏ sao ông?


Bí mật khủng khiếp

Chú bé bán báo: Bí mật khủng khiếp đây! Năm mươi nạn nhân!
Mua báo không, ông?
Khách qua đường: Lại đây, tao lấy một tờ. (đọc qua một hồi)
- Này, thằng nhóc kia, trong báo tao có thấy tin nào như vậy đâu. Nó nằm ở chỗ nào chớ?
Chú bé bán báo: Đó chính là điều bí mật, thưa ông.
Ông là nạn nhân thứ năm mươi mốt đấy.


Vợ tôi đó

Một vị khách quay sang người ngồi bên và chê giọng ca của một phụ nữ đang hát vui giúp cho họ.
- Giọng ca gì nghe mà khiếp! Anh có biết bà ta là ai không?
- Biết chớ - Câu trả lời - Vợ tôi đó.
- ái chà, xin lỗi anh. Thực ra thì không phải do giọng ca của chị ấy. Chính cái thứ hổ lốn mà chị ta buộc lòng phải ca hát lên mới là khiếp. Tôi không hiểu đứa nào lại đi viết một bài ca kinh khủng như vậy?
- Tôi viết đấy.


Vay tiền

- Gặp anh thật quý hóa quá, anh bạn. Cho tôi vay mười đô được không?
- Rất tiếc là hôm nay tôi không có một xu trong người.
- Còn ở nhà thì sao?
- ở nhà ai cũng khỏe cả, cám ơn anh, khỏe lắm.


Khám phá vĩ đại

- Hoàn toàn do ngẫu nhiên, tôi đã thực hiện được một trong những khám phá vĩ đại nhất!
- Nhà khoa học nói.
- Xin phép được hỏi đó là gì ạ?
- Tôi khám phá ra là
- Nhà khoa học đáp
- bằng cách để một lọ mực gần bên, ta có thể sử dụng một cây bút máy hệt như bất kỳ một cây bút mực nào khác mà không phải mất công bơm mực.


Con xuống bơi được không?

Chuyện nghe được tại một bãi tắm của một khu nghỉ mát ven biển.
Chú bé hỏi mẹ: Mẹ ơi, cho con xuống bơi được không?
- Nhất định là không được, cưng à, nước sâu ghê lắm.
- Nhưng ba đang bơi kia kìa.
- Ba con bơi thì được, ổng có bảo hiểm rồi.


1187 TCN

Trong viện bảo tàng, người ta gặp hai du khách đang đứng trước một xác ướp Ai Cập, bên trên xác ướp ấy là một tấm bảng đề chữ "1187 TCN"
Hai anh chàng nọ hết sức thắc mắc vì tấm bảng ấy.
- Anh hiểu cái đó ra làm sao, Jim?
- Chà, tôi cũng chịu.
- Jim nói.
- Nhưng có thể đó là số xe của chiếc xe đã cán chết tên này.


Óc tưởng tượng sáng tạo

Một viện sĩ hàn lâm trông thấy một bức phác họa hình con cá của một họa sĩ vỉa hè liền hỏi:
- Theo anh thì đây là loại cá gì?
- Cá mập đấy, thưa ngài!
- Nhưng anh đã thấy cá mập bao giờ đâu? - Viện sĩ hỏi.
- Đúng vậy,
- Chàng họa sĩ đồng ý
- Nhưng thưa ngài, thế sao có mấy thằng cha ở Viện hàn lâm lại vẽ cả thiên thần được đấy ạ?

VUI CƯỜI

&

THƯ GIÃN

Đoán xem ai gửi

Một cặp vợ chồng trẻ vừa nhận được nhiều quà cưới quý giá xây tổ ấm ở vùng ngoại ô.
Một sáng nọ, họ nhận được qua đường bưu điện hai vé mời xem một buổi trình diễn nổi tiếng trong thành phố, kèm theo một dòng chữ duy nhất: "Đoán xem ai gửi".
Cặp vợ chồng rất thú vị trong việc cố xác định cho ra người gửi tặng nhưng không tài nào đoán ra. Họ đến nhà hát đúng theo vé mời và tận hưởng một tối vui. Về đến nhà lúc trời khuya, hai người còn suy đoán tông tích người mời vô danh thì họ khám phá ra nhà mình đã bị tước sạch mọi món đồ có giá trị. Và trên chiếc bàn trong phòng ăn là một mảnh giấy viết cũng một nét chữ với lá thư gửi kèm theo cặp vé: "Bây giờ quý vị biết rồi!"


Nội dung tấm bảng

- Năm rồi tôi có vẽ một bức cho Viện hàn lâm.
- Thế nó có được treo không?
- Có chớ. Treo gần cổng chính, ai cũng có thể nhìn thấy nó.
- Xin chúc mừng! Anh vẽ cái gì vậy?
- Một tấm bảng đề: "Hãy đi phía bên trái".


Giáo sư đãng trí

Một gia đình sống trong căn hộ chung cư ở vùng ngoại ô một thành phố lớn có nuôi một con mèo, mà họ hết sức quyến luyến. Một ngày nọ, con mèo ấy ốm rồi chết mất. Vì nhà họ không có khoảnh vườn nào phía sau để chôn con mèo, ông bố buộc lòng phải gói kín con mèo trong một tờ báo và mang đi. Bà mẹ cẩn thận nhắc nhở ông nhớ ném cái gói ấy qua cửa sổ tàu hỏa khi ông trên đường đến sở làm.
Ông bố đặt cái gói lên giá hành lý phía trên chỗ ngồi, nhưng ông bắt chuyện với một người đi làm xa như ông ngồi cùng toa và quên bẵng việc ném cái gói ấy qua cửa sổ. Ông mang cái gói ấy theo đến Sở làm, nghĩ thầm mình sẽ tống khứ nó đi trên đường về nhà chiều hôm đó. Nhưng một lần nữa, ông ta lại bắt chuyện với ai đó trên tàu, quên mất con mèo, và vẫn còn cặp cái gói ấy dưới nách khi về đến nhà. Bà vợ la mắng ông một trận và ông hứa hẹn hôm sau sẽ giải quyết vấn đề này. Nhưng một lần nữa, ông lại quên mất. Đến lần thứ ba ông bố trở về nhà vẫn mang theo con mèo thì bà mẹ tội nghiệp nổi tam bành lên:
- Ông phải tống khứ con mèo ấy ngay bây giờ!
- Bà ta bảo.
- Thả nó vào lò thiêu rác liền đi vì giờ này hiếm có mặt người lính cứu hỏa ở đó.
Chà, ông bố quyết định có lẽ đành mang cái gói ấy xuống tầng hầm cho vào lò thiêu thôi. Nhưng khi ông nhấc cái gói ở trên bàn lên, nó xổ tung ra và nhìn kìa!- Một khúc thịt luộc!


Khách hàng là thượng đế

Một nhân viên trong một hiệu tạp hóa đang phục vụ một khách hàng. Người quản lý đang ngồi ở bàn giấy cách đó một quãng nhưng ông ta thoáng nghe anh nhân viên nói với khách:
- Đúng vậy, thưa bà, đã lâu rồi tôi không có chút nào hết.
- Ôồ, có chứ sao không, - Người quản lý cắt ngang, - Tôi sẽ báo với nhà kho và mang một ít đến phục vụ bà,
Bà khách vừa cười vừa bỏ đi. người quản lý quay lại nói với anh nhân viên:
- Không bao giờ được từ ch-i bất cứ điều gì với khách. Luôn luôn sai người đi lấy hàng về.
- Nhưng thưa ông.- Anh nhân viên đáp- Bà ấy bảo tôi là "Dạo này không thấy trời mưa hột nào cả".


Đặt mua dao cạo

Một thanh niên nọ viết lá thư sau đây gửi cho một Công ty có tên tuổi đặt mua một lưỡi dao cạo:
"Kính gửi quí hãng- đính kèm theo đây là 50 xu đặt mua một lưỡi dao cạo như quí ông đã quảng cáo và bảo đảm- John Jones.
T.B- Tôi quên kèm theo 50 xu nhưng chắc chắn một Công ty tầm cỡ như quí vị vẫn sẽ gửi lưỡi dao cạo ấy cho tôi".
Công ty đó nhận được lá thư và trả lời như sau:
"Kính thưa ông!- Chúng tôi đã nhận được đơn đặt hàng giá trị của quí ông vào ngày hôm kia và xin phúc đáp rằng chúng tôi sẽ gửi lưỡi dao cạo ấy theo lời yêu cầu và hy vọng rằng quí ông sẽ hài lòng.
T.B- Chúng tôi quên gửi kèm theo lưỡi dao cạo nhưng chắc chắn một người với túi tiền như ông sẽ không cần chi tới món hàng đó".


Say rượu

Vào một buổi chiều chủ nhật, một ông già người Đức và đứa con trai út đang ngồi trong một quán ăn trong làng. Người cha đã uống bia quá lố và đang răn đe con trai về tác hại của sự vô độ.
- Đừng bao giờ uống quá nhiều nghe con. Một người chín chắn phải biết dừng lại khi đã thấy đủ. Say sưa là thói đáng xấu hổ lắm.
- Vâng ạ, nhưng làm sao con biết được khi nào thì con đã đủ và khi nào thì con say, bố!
Ông già đưa một ngón tay chỉ:
- Con có thấy hai người đang ngồi trong góc kia không. Nếu con mà thấy bốn người ở đó tức là con đã say rồi.
Người con chăm chú nhìn thật lâu. Sau một lúc, anh ta hoang mang lên tiếng:
- Nhưng bố ơi, ở góc đó chỉ có... chỉ có ... một người thôi mà!


Con chim què

Một người mua một con chim bạch yến ở cửa hàng bán thú kiểng nọ.
- Ông có chắc là con chim này biết hót không?- Ông ta hỏi một cách hoài nghi.
- Nó là một ca sĩ tuyệt vời đấy.
Khách hàng ra về. Một tuần sau, ông ta xuất hiện trở lại.
- Con chim ông bán cho tôi bị què!
- Thế ông muốn cái gì chứ: ca sĩ hay là vũ công?


Chó giữ nhà

Một gia đình từ thành phố rời về ngoại ô và được báo là họ phải mua một con chó dữ để canh chừng gia cư vào ban đêm. Thế là họ mua con chó to nhất đang bán ở trại chó của một tay lái buôn sống gần đó.
Chẳng bao lâu sau đó, nhà trọ bị trộm đột nhập và vơ một mẻ lớn trong khi con chó ngủ say. Chủ nhà bèn gặp tay lái buôn và kể cho hắn nghe chuyện này.
- Chà! Tay lái buôn nói: - Bây giờ ông cần phải mua một con chó con để đánh thức con chó lớn.


Lá thư thần diệu

Williams nổi tiếng là một con nợ lì lợm, nhưng một hôm anh ta bước vào cửa hàng tạp hóa trong vùng và thanh toán hết mọi khoản mua chịu không hề lẩm bẩm một tiếng nào.
Anh ta giải thích với ông chủ đang đứng sau quầy hàng:
- Chính lá thư ông gửi tôi đã khiến cho tôi phải trả dứt nợ. Chưa bao giờ tôi thấy lá thư nào có sức mạnh như vậy. Đọc lá thư đó thì đến gỗ đá cũng phải xì tiền ra. Làm sao ông viết được lá thư hay thế?
Ông chủ hiệu tạp hóa mỉm cười buồn bã:
- Tôi lấy những đoạn hay nhất trong lá thư vợ tôi gửi cho tôi khi bà ta đi nghỉ mát ở một khu du lịch đắt tiền.


Công việc mới mẻ

Một thanh niên tìm đến địa chỉ đăng trong mục rao vặt "Cơ hội ngàn năm một thủa" thấy mình được diện kiến một nhân vật đầy ưu tư. Người ấy giải thích:
- Tôi đang cần tìm một người làm tất cả những gì tôi quan tâm. Công việc của anh sẽ là gánh vác mọi lo toan của tôi.
- Việc này không dễ ăn, ông trả tôi bao nhiêu?- Người xin việc hỏi.
- Anh được trả 20.000 đô để làm mọi nỗi lo của tôi thành nỗi lo của chính anh. - Nhân vật tiều tụy kia đáp.
- Thế ở đâu ra 20.000 đô ấy?
- Aà, đó là nỗi lo thứ nhất của anh đấy!


Luật sư thông minh

Sau đây là câu chuyện về một luật sư trẻ trong những ngày đầu mới hành nghề trước vành móng ngựa. Lần đó, anh ta đại diện cho một hãng hỏa xa có một toa xe đụng phải một cậu bé. Vụ kiện đưa ra tòa vì tai nạn ấy làm một cánh tay của thằng bé bị thương tật nặng tới mức nó không thể giơ tay cao hơn khỏi đầu được nữa. Chàng luật sư trẻ thông minh đã xúc tiến cuộc đối chất với cậu bé một cách bình lặng hết sức và cũng hiệu quả vô cùng.
- Này, chú bé - Luật sư nói- Cánh tay em bị thương trong tai nạn đó phải không?
- Vâng thưa ông! - Chú bé đáp.
- Và bây giờ em không thể nhấc tay cao lên được phải không?
- Vâng ạ!
- Em vui lòng- Chàng luật sư nói rất dịu dàng- Cho bồi thẩm đoàn thấy một lần nữa là từ khi bị tai nạn đến giờ em có thể giơ tay cao lên chừng nào?
Chú bé tỏ ra gắng gượng đưa tay lên chỉ ngang tới vai. Chàng luật sư hỏi tiếp với phong thái ngây thơ hết mực:
- Thế trước khi bị tai nạn thì em giơ tay cao chừng nào? Và cánh tay ấy vươn thẳng cao trên đầu chú bé.


Kẻ trung bình bất hạnh

Chủ nhà: Anh to lớn, khỏe mạnh thế, sao anh không chịu làm lụng?
Kẻ lang thang: Thưa bà, để tôi kể bà nghe vấn đề của tôi. Tôi là một kẻ trung bình bất hạnh.
Chủ nhà: Anh nói thế là thế nào?
Kẻ lang thang: Tôi quá nặng nề cho những việc làm nhẹ nhàng và quá nhẹ nhàng cho những việc làm nặng nề.


Tôi không mê tín dị đoan

Quản lý nhân sự: Trước giờ anh có kinh nghiệm thương mại nào chưa?
Người xin việc: Chưa, tôi vừa mới ra trường thôi.
Quản lý nhân sự: Thế anh đang tìm việc gì?
Người xin việc: Tôi muốn công việc gì đó đại loại như cấp điều hành. Làm Phó Giám đốc chẳng hạn.
Quản lý nhân sự: Nhưng chúng tôi đã có tới mười hai vị Phó Giám đốc rồi.
Người xin việc: Không sao đâu. Tôi không phải là người mê tín dị đoan.


Sửa chuông gọi cửa

Một thanh niên chạy ùa vào tiệm thợ điện, mặt đỏ gay tức tối:
- Sáng hôm qua tôi đã nói anh thay người đến sửa chuông cửa nhà tôi rồi mà?
- Anh chàng rống lên
- Và ông cũng hứa sẽ cho người đến đấy liền?
- Tôi đã làm đúng như thế- Người quản lý ngắt lời
- Tôi đảm bảo là có! ?, Bill, - Ông ta quay sang gọi một nhân viên ở phía sau văn phòng- Hôm qua anh có tới Parklodge làm việc đó không?
- Có thưa ông - Bill đáp- Tôi có tới đó và nhấn chuông hơn mười phút nhưng không thấy ai mở cửa nên tôi đoán là mọi người chắc đi vắng hết rồi!


Cần một cậu bé lớn hơn

- Nhìn kìa
- Người thương gia đang cần thuê một cậu giúp việc kêu lên
- Cậu chính là cậu nhỏ đã đến đây tuần trước phải không?
- Vâng ạ
- Người xin việc đáp.
- Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng tôi đã nói với cậu là tôi cần một cậu bé lớn hơn mà?
- Đúng vậy, thưa ông. Chính vì thế tôi mới quay lại đây. Bây giờ tôi đã lớn hơn tuần trước.


Ngày cuối tuần yên tĩnh

Sau một ngày nghỉ cuối tuần ở thành phố, người chủ trại quay về nông trại. Người làm công đi xe Ford ra nhà ga đón ông.
- ở nhà thế nào?
- à, cũng tàm tạm.
- Có chuyện gì không?
- Không có chuyện gì đáng nói. Con chó bị khập khiễng chút đỉnh.
- Thế à? Tại sao vậy?
- Con ngựa gần như phát điên, nó chạy ra khỏi chuồng, lông gần như cháy xém hết và đá con chó.
- Lông cháy xém?
- Vâng ạ. Lúc vựa lúa cháy rụi, và tất cả rơm rạ cùng gia súc cũng bị cháy tiêu, ngoại trừ con ngựa... sau đó tôi phải bắn cho nó chết luôn, vì nó bỏng nặng quá.
- Làm sao mà vựa lúa cháy?
- Tôi chắc là do mấy tàn lửa từ ngôi nhà, Chính chuyện đó làm tôi thức giấc... một cô gái của ông gào la lên trên tầng hai là ngôi nhà bốc cháy.
- Chà chà! Ngôi nhà tiêu luôn! Có cứu được cái gì không?
- Dạ có, lúc tôi thức giấc, toàn bộ nhà bếp đang bốc lửa hừng hực nhưng tôi vẫn còn có thể mở khóa cầu thang chính và đưa mọi người ra. Nhưng tôi nhớ là thùng rượu táo của ông còn để trong nhà kho sau bếp và tôi biết ông không muốn cái gì đụng tới thùng rượu ấy cả. Lúc tôi lấy được nó ra thì đã quá muộn để cứu hai cô gái, hay đứa nhỏ, hay ngay cả vợ ông. Tôi chắc là ông bà cụ của ông cũng bị nướng chín luôn, nhưng tôi cứu được thùng rượu táo.
- Aà, khá đấy. Còn chuyện gì khác nữa không?
- Chỉ vậy thôi. Một ngày cuối tuần khá yên tĩnh.


Anh thuê thằng nhỏ ở đâu vậy?

Người chủ hiệu đang đi qua phòng đóng gói và trông thấy một cậu bé vừa ngả lưng trên một chiếc thùng vừa huýt sáo vui vẻ.
- Mày làm được bao nhiêu tiền một tuần?- Ông ta hỏi.
- Mười đô một tuần, thưa ông.
- Đây là một tuần lương của mày đó. Cút luôn đi.
Khi gặp người quản đốc sau đó, ông ta hỏi:
- Anh thuê thằng bé đó ở đâu vậy?
- Chúng ta có thuê nó bao giờ đâu; nó vừa mang tới một kiện hàng từ một công ty khác.


Sao bà biết hắn là kẻ cướp

Một chiều nọ, một người đàn bà vào hàng thịt mua ít thịt. Một gã lạ mặt theo bà vào cửa hàng và đứng lảng vảng trong khi bà ta bận bịu bên chiếc quầy. Thình lình người đàn bà rú lên và gã kia quay lưng chạy ra khỏi cửa hiệu rồi lao thẳng vào vòng tay của một viên tuần cảnh vừa đi ngang qua. Khi soát người hắn, người ta thấy hắn có mang vũ khí. Sau đó, người ta nhận dạng ra hắn là một tên trấn lột khét tiếng.
Với giọng đầy cảm kích, chủ hàng thịt nói với bà khách:
- Nếu mà bà không la lên thì chắc chắn là tôi bị cướp rồi, bà Jones ạ. Nhưng làm sao bà biết hắn ta là kẻ cướp chứ?
- Tôi có biết đâu
- Bà Jones phản đối
- Tôi chỉ hét lên khi ông cho tôi biết giá tiền tôi phải trả cho miếng thịt nướng ấy.


Hình phạt

Một binh nhì đi ngang qua một trung úy trẻ mà không đưa tay chào. Viên trung úy gọi anh ta lại và nghiêm giọng bảo:
- Anh không chào tôi, vì thế ngay bây giờ anh phải chào liền hai trăm cái.
Ngay lúc đó thì một vị tướng xuất hiện.
- Chuyện gì thế này?
- Vị tướng kêu lên khi trông thấy anh binh nhì tội nghiệp bắt đầu thực hiện mệnh lệnh kia.
Viên trung úy giải thích:
- Tên ngu xuẩn này không chào tôi nên tôi bắt hắn chào hai trăm cái coi như hình phạt.
- Rất thích đáng- Vị tướng vừa đáp vừa cười
- Nhưng trung úy đừng quên là mỗi lần như vậy anh phải đưa tay chào đáp lễ.


Cố vấn pháp lý

Đẩy tung cánh cửa có gắn "Văn phòng tư", ông hàng thịt đối đầu với vị luật sư:
- Nếu một con chó ăn cắp một miếng thịt ở hàng của tôi thì chủ con chó có chịu trách nhiệm không?
- Ông hỏi người đang ngồi sau bàn giấy.
- Nhất định là có!
 - Vị luật sư trả lời.
- Hay lắm, con chó của ông vừa lấy một miếng thịt trị giá hai đô la của tôi cách đây năm phút.
- Đúng vậy!
- Vị luật sư đáp tỉnh bơ
- Vậy ông phải đưa thêm tôi hai đô la nữa; như thế mới đủ trả tiền công cố vấn pháp lý cho tôi!