LẠY CHÚA, XIN CỨU CON

SALLY KỂ

“Tôi cảm nghiệm một điều mà trước kia tôi chưa bao giờ biết đến.”

“Tôi đã gia nhập cộng đoàn Đức Tin Nhà Giao Ước được hai tháng. Tại sao tôi lại không thực hiện điều này trước đây 20 năm?

“Suốt 12 năm trời, tôi đã làm việc và thăng tiến trong lãnh vực quảng cáo. Là một người phụ trách khâu tiếp thị, tôi thấy mình đã đạt đến đỉnh cao chuyên môn và đâm ra ngao ngán về nó. Tôi có thể kiếm thêm nhiều tiền bạc hơn nữa. Tôi có thể trở thành một phó giám đốc. Tôi có thể điều hành thêm nhiều nhân viên thuộc quyền hơn nữa. Nhưng, phần sáng tạo, phần động não, thì đã biến mất. Địa vị càng cao, công việc của bạn càng ít tính cách sáng tạo. Tôi cũng xa rời đạo giáo. Một điều gì đó đã biến mất trong cuộc sống của tôi.

“Tôi thấy cần phải tái tạo lại các giá trị tinh thần, kể cả việc sống Phúc Âm. Một tu sĩ dòng Tên hướng dẫn tôi tìm hiểu Phúc Âm, yêu cầu tôi phải kiểm xét nếp sống bản thân. Tôi không thể phớt lờ điều buộc phải nhìn vượt trên cánh cửa của bản thân. Trong dịp tĩnh tâm tại một tu viện, quyển sách mang tựa đề Lạy Chúa, Chúa Có  Ở Đó Không? (Are You Out There, God?) của nữ tu Mary Rose McGeady đã hấp dẫn tôi. Khi tìm hiểu chương trình tình nguyện viên, tôi tự nhủ mình chỉ tò mò mà thôi. Thế rồi tôi thấy mình đến New York để tìm hiểu định hướng. Người giám đốc cộng đoàn Đức Tin đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Dường như tôi đang được hướng dẫn, một cách chậm chạp nhưng chắc chắn, đến một sự thay đổi lớn lao.

“Tôi phải chiến đấu suốt một năm với tâm trạng ngần ngại không muốn trở thành một tình nguyện viên. Vì như thế có nghĩa là phải dấn thân vào một hoàn cảnh hoàn toàn mới, từ bỏ những tiện nghi do thu nhập, nhà cửa, và bạn bè của tôi đem lại. Phấn đấu để vượt thắng tâm trạng lưỡng lự chần chừ của bản thân là một tiến trình lâu dài, nhưng một khi sức mạnh đã được khởi sự, thì tôi biết không thể ngưng lại được nữa.

“Giờ thì tôi đang ở đây, cảm nghiệm một điều mà trước kia tôi chưa bao giờ biết đến, kể cả trong những giờ phút hấp dẫn nhất hồi tôi còn làm việc trong thế giới quảng cáo. Đó là một cảm giác an bình và hợp nhất. Tôi tiếp xúc được với phần sâu thẳm nhất của bản thân. Tôi đang làm điều mà trái tim tôi thúc bách phải làm, chứ không trì hoãn nữa. Tôi có một cảm giác mình là một con người toàn vẹn, mặc dù đôi khi tôi bị nghẹt thở vì công việc.

“Mới đây, tôi phải mất một ngày khổ sở với một đứa trẻ tên Joe. Đáng lẽ ra Joe đã bị trả về nhà tù Rikers (một nhà tù tại New York) bởi vì nó đã bị trục xuất khỏi Nhà Giao Ước vì tội đánh nhau. Tôi suy tư, ‘Tôi tuy không thể giải quyết được nỗi đau của đứa trẻ này, nhưng dù sao, tôi cũng đang lo liệu cho nó. Làm sao bạn có thể đồng thời vừa cảm thấy hạnh phúc, bình an, lại vừa phiền não? Tôi không biết. Nhưng tất cả đã cùng xảy đến, và đó là một cách sống khác. Tôi cho rằng mình đã bị lừa!

“Tôi nhận nhiều hơn là cho, bởi vì những đứa trẻ này mạnh mẽ một cách khó hiểu – những gì chúng đã trải qua là những chuyện không thể tin được và chúng vẫn có khả năng ứng phó là một điều rất đáng kể. Mẹ của Joe qua đời vì bệnh suyễn khi nó mới 12 tuổi, và từ đó, Joe đã sống trên các đường phố và buôn bán ma túy. Tôi ngạc nhiên vì nó không hề mất hết lý trí.

“Tuần trước, Joe phải ra hầu tòa. Tôi đã đại diện Joe viết một bức thư gửi đến tòa án, và người ta đồng ý cho nó thêm một cơ hội. Joe sẽ sống với người chị của nó trong khoảng thời gian 30 ngày bị trục xuất khỏi Nhà Giao Ước nhưng hằng ngày vẫn đến dự các lớp học và lớp dạy nghề tại đây.

“Sau một tháng, Joe có thể trở lại Nhà Giao Ước, và chúng tôi có thể nói với tòa án rằng chúng tôi đã thành công. Đôi bên đã hợp tác một cách tuyệt vời.

“Kinh nghiệm này là một phần trong công việc chữa lành của tôi. Khi có tình yêu thương, thì không chỉ các đối tượng chúng tôi phục vụ được chữa lành, mà cả tôi cũng được chữa lành, bằng những cách thế mà tôi cũng không hiểu nổi. Hôm nay tôi cảm thấy thực sự hạnh phúc mà không cần biết nguyên nhân tạo ra hạnh phúc. Chúng tôi đã bắt lên những bài hát với một đứa trẻ ngay trong cầu thang máy, và cảm nghiệm được niềm vui. Không có một nguyên nhân nào cho điều đó.

“Trong cộng đoàn Đức Tin, chúng tôi sống một cam kết gồm ba yếu tố – cầu nguyện, tức là chúng tôi sống tương quan với Thiên Chúa, đời sống cộng đoàn, và phục vụ. Đó là cam kết chúng tôi thực hiện trong khoảng thời gian 13 tháng. Khi biết người khác cũng thực hiện cam kết ấy, các bạn sẽ cảm thấy rất phấn khởi. Mỗi sáng, mỗi tối, chúng tôi cầu nguyện với nhau. Vào các tối thứ Tư, chúng tôi dùng cơm tối, hội họp, và dự thánh lễ với nhau. Chúng tôi quan tâm đến nhau. Tôi lo lắng mình không tìm được những điểm chung với những đứa trẻ, nhưng điều đó không đúng chút nào. Trong cộng đoàn này còn có những người đến 75 tuổi.

“Tôi có nhiều bạn thân ở California, nhưng điều đó thuộc về một bình diện khác. Tôi không chọn bất kỳ ai trong những người bạn ấy, nhưng tôi đã chọn được một điều tốt hơn, thực sự đó là một sự rất lạ lùng….

“Khi trao ban, là bạn đã được nhận lãnh.”

<<<

Trang đầu

>>>