LẠY CHÚA, XIN CỨU CON

MISSY KỂ

Missy kể:

Tôi biết, nói thì nghe có vẻ nhàm, nhưng tôi tin cái số của tôi là đến với Nhà Giao Ước.”

“Lần đầu tiên tôi nghe biết về Nhà Giao Ước là khi nhóm bạn trẻ trung học của tôi (từ thành phố Whitehall, tiểu bang Pennsylvania) tổ chức một tour đi tìm hiểu về năm học đầu tiên ở đại học. Chuyến tour đến Nhà Giao Ước đã đem lại cho tôi ý tưởng sẽ trở thành một công nhân xã hội. Thời gian trôi qua, tôi đã nhận được những bức thư quyên góp từ Nhà Giao Ước gửi đến và tôi cũng theo học chuyên ngành về Công Tác Xã Hội tại đại học Ohio. Trong năm cuối của chương trình đại học, tôi đã tìm hiểu về cộng đoàn Đức Tin Nhà Giao Ước trong quyển Những Lựa Chọn (một tài liệu nhỏ viết về những cơ hội làm tình nguyện viên toàn thời gian). Tôi đã đến để được hướng dẫn – và tôi đã biết tôi nên gia nhập cộng đoàn này.

“Tháng Chín năm 1995, tôi đã đến New York để gia nhập một cộng đoàn mà tôi không biết mình có thích hợp hay không. Kinh nghiệm của tôi khởi đầu với chương trình đào tạo, một chương trình kéo dài ba tuần lễ, gồm những buổi học hội và thảo luận. Tôi dành trọn thời gian để nhìn lại bản thân. Tôi đang ở đâu với đức tin của mình? Tôi đối xử với tha nhân như thế nào? Tôi sẽ ứng xử thế nào trước thái độ đối nghịch hoặc tẩy chay từ phía đám trẻ? Tôi có phù hợp với tình yêu thương và cuộc sống cộng đoàn hay không? Tôi sẽ sống một đời sống giản dị, thanh sạch, với một số tiền ít ỏi như thế nào?

“Tôi đang thực hiện một cam kết sống cầu nguyện hằng ngày với những người trước đây tôi chưa hề quen biết. Tôi đang thực hiện một cam kết mà sau đó tôi nhận biết là phải yêu thương vô điều kiện. Điều đó thật khó khăn – suốt ba tuần lễ đầu là một cuộc hồi tâm liên lỉ. Nhưng tôi vẫn còn áy náy một nỗi, ‘Không biết mình có thể làm việc với những đứa trẻ Nhà Giao Ước hay không?’

“Khi chương trình đào tạo kết thúc, tôi đã sẵn sàng bắt tay vào công việc. Tôi muốn làm việc trong chương trình của cộng đoàn Đức Tin, một tổ chức của Nhà Giao Ước, chuyên giáo dục và huấn luyện hướng nghiệp tại các địa phương. Tôi thích công việc này bởi vì theo tôi, những chương trình như thế có thể giữ các trẻ tại địa phương chúng đang sống mà không cần tập trung chúng vào một trung tâm cải huấn nào cả.

“Công việc đầu tiên của tôi tại Nhà Giao Ước là làm cố vấn nội trú tại một trung tâm cải huấn, làm việc với các thiếu nữ. Mỗi lúc đều có khoảng chừng 35-40 thiếu nữ. Lúc tôi được phỏng vấn trước khi được nhận vào công việc ấy (mặc dù là một tình nguyện viên, nhưng tôi vẫn phải qua một cuộc phỏng vấn như những thành viên khác), người ta đã hỏi tôi một câu hỏi hệt như câu hỏi mà trước đó tôi đã tự đặt ra cho mình trong thời gian ba tuần của chương trình đào tạo: ‘Điều gì khiến bạn nghĩ rằng bạn có thể làm được loại hình công việc này?’ Tôi đáp: ‘Tôi không biết. Tôi chỉ biết là tôi muốn học biết mà thôi.’

“Trong mấy tuần lễ đầu tiên, tôi dành hầu hết thời giờ để quan sát. Dần dần, tôi bắt đầu đảm trách nhiệm vụ. Tôi được ủy thác làm một cố vấn cho những đứa trẻ mới đến. Lúc đầu, công việc cũng khó khăn vì thỉnh thoảng tôi cũng thấy sợ hãi trước vẻ ngổ ngáo bề ngoài của một số đứa trẻ (đó là thái độ tự vệ tự nhiên của những đứa trẻ bị tổn thương vì chúng không tin tưởng vào bất kỳ ai). Điều thực sự khó khăn đối với tôi là phải thẳng thắn và đặt mình vào một hoàn cảnh phải biết nói ‘không.’ Tôi không biết điều gì xảy ra nếu như tôi đã làm như vậy. Tôi cảm thấy sợ hãi.

“Tự nhiên mà nói, tôi không phải là một người cứng rắn. Tôi là một người hiền dịu, muốn người khác cũng hiền dịu. Nhưng với sự khích lệ của người giám thị, tôi đành phải liều. Tôi bắt đầu ‘đối diện với chúng.’ Để nói ‘được,’ và nói ‘không.’ Để đặt ra các giới hạn và bắt chúng phải tuân giữ. Đồng thời, tôi trở nên tự tin, phát triển hơn về óc hài hước và khả năng nói đùa với những người chung quanh giúp đỡ tôi (tức là những đứa trẻ).

“Công việc tại trung tâm cải huấn trở nên một cơ sở trắc nghiệm rất tốt về tính năng động và sự dị biệt của ban điều hành và các thành viên sống ở đó. Tôi thường xuyên phải gắng sức và đối diện với thách đố.

“Hồi ấy là lễ Giáng Sinh đầu tiên tôi phải xa gia đình. Tôi sợ điều đó. Tuy nhiên, đó lại là Giáng Sinh đẹp nhất tôi đã từng được hưởng. Chúng tôi bắt đầu bằng một giờ cầu nguyện, một bữa điểm tâm tuyệt vời, và sau đó là giờ các trẻ mở quà Giáng Sinh. Đối với nhiều đứa trẻ, đó là Giáng Sinh đầu tiên chúng được người khác quan tâm. Nhiều đứa không tin nổi là chúng lại nhận được nhiều quà và những món quà lại tuyệt vời đến thế. Đứa nào cũng nói: ‘Đây là Giáng Sinh đẹp nhất trong đời tôi, và tôi chưa bao giờ nhận được nhiều quà như thế này.’ Một đứa trẻ đã nhường lại tất cả những gì nó nhận được cho những người vô gia cư khác tại đường số 41. Tôi rất ngỡ ngàng.

“Sau tám tháng làm việc tại trung tâm cải huấn, tôi có dịp đi làm việc tại trung tâm Cộng Đoàn. Vào cuối năm làm việc của tôi, có một vị trí còn trống người và tôi đã được mướn làm cố vấn đặc biệt. Chúng tôi giúp đỡ bất kỳ ai bước vào ngưỡng cửa nhà chúng tôi, hoặc trực tiếp, hoặc qua giới thiệu.

“Trong khi còn nhiều thách đố và những đau khổ gia tăng nơi các trẻ, tôi nhận thấy cộng đoàn Đức Tin rất hữu ích. Tôi may mắn được gặp tám thành viên khác trong cộng đoàn để chia sẻ kinh nghiệm. Nhiều ngày, tôi cảm thấy bế tắc và mệt nhoài. Cũng có những ngày tôi có những niềm vui để chia sẻ, và tôi thấy mình rất sẵn lòng giúp đỡ người khác. Công việc làm tôi thay đổi; và cộng đoàn đã nâng đỡ tôi. Tôi có nhiều bạn bè. Và tôi đâm ra yêu thích thành phố New York.

“Phải chăng tôi đã làm được một sự khác biệt? Có. Tôi tin là tôi đã làm được. Tôi khởi đầu một năm với tâm trạng nóng lòng muốn ra tay giúp đỡ, những rồi tôi khám phá ra rằng không phải là công việc tôi làm hoặc sự giúp đỡ của tôi, mà đơn giản chỉ là sự hiện diện của tôi. Chỉ cần hiện diện ở đó, tức là làm rồi vậy.”

<<<

Trang đầu

>>>