LẠY CHÚA, XIN CỨU CON

CHƯƠNG 13

Một đứa trẻ nói với tôi: "Cha mẹ em qua đời khi em mới học lớp một"

Nếu như các thiên thần có ghé đến Nhà Giao Ước vào dịp lễ Giáng Sinh này, tôi nghĩ các vị ấy sẽ cảm thấy thật thoải mái.

Các bạn chắc còn nhớ đến chuyện các thiên thần ca hát phải không? Các vị ấy hát vang cho các trẻ chăn chiên giữa cánh đồng, “Đừng sợ, này đây, ta báo cho các ngươi một tin mừng trọng đại!”

Hai tiếng “Đừng sợ” là những lời mà mọi đứa trẻ vô gia cư đều muốn nghe chúng tôi nói ra. Thực vậy, đó là sứ điệp đầu tiên chúng tôi gửi đến cho các trẻ em của chúng tôi vào đêm Giáng sinh – và là phần đầu của phép lạ làm thay đổi các trẻ của chúng tôi trong đêm Giáng Sinh.

Các bạn biết các trẻ trên đường phố sẽ đến với Nhà Giao Ước vào đêm Giáng Sinh – chúng tôi sẽ gặp cả thảy khoảng 1.400 em – là những đứa trẻ gặp nhiều nỗi sợ hãi hơn bất kỳ các trẻ em nào khác trên thế giới này.

Đó không phải là nỗi sợ hình phạt thể lý. Thật vô cùng thương tâm khi nghe biết những vụ đánh đập, và đau khổ lại là một điều thường xuyên hiện diện trong cuộc đời của một đứa trẻ vô gia cư.

Tuy nhiên, điều các trẻ em của chúng tôi thực sự lo sợ vào dịp lễ Giáng Sinh này – một nỗi sợ tê tái mà các bạn có thể nhìn thấy nó hiện lên từ khóe mắt của các trẻ em – là nỗi sợ sẽ bị cô đơn trong mùa Giáng Sinh này. Chúng sẽ chẳng có ai để mà nói chuyện. Lại chẳng có ai yêu thương chúng.

Vì thế, khi gặp các trẻ vào đêm Giáng Sinh, chúng tôi bảo các em đừng sợ.

Tôi nói với các em:

“Bây giờ các em được an toàn. Rất tốt.”

Các trẻ thực sự muốn được nghe điều đó.

Dĩ nhiên, nếu chỉ cho những trẻ của chúng ta biết rằng chúng không cần phải sợ hãi thì chỉ mới là một nửa phép lạ chữa lành diễn ra trong ngày Giáng Sinh mà thôi.

Giây phút đặc biệt và tuyệt vời là giây phút khi các đứa trẻ của chúng ta thực sự cảm nghiệm được niềm vui đã làm cho Nhà Giao Ước của chúng ta trở nên đặc biệt trong ngày Giáng Sinh.

Vào đêm Giáng Sinh này, tôi sẽ đến đứng tại cửa nhà và nhìn thấy rất nhiều loại trẻ em: đau đớn, cô đơn nhưng rất xinh đẹp, như tôi vẫn nhìn thấy trong mọi đêm Giáng Sinh khác. Tôi sẽ nhìn thấy một đứa trẻ nhem nhuốc và tuyệt vọng, giống như đứa trẻ tôi đã gặp thấy năm ngoái.

Vào Giáng Sinh năm ngoái, đứa trẻ ấy đã với tôi:

“Em vừa mới xuống khỏi xe buýt.

“Cha mẹ em đánh đập em. Em đành phải bỏ đi.

“Em… em cô đơn… em lạnh lẽo… em có thể ngụ ở đây với Soeur được không?”

Tôi đáp:

“Dĩ nhiên là được chứ. Mời em vào đây. Soeur vui mừng vì em đã đến đây.” (Mặc dù tôi nói như thế là rất đau lòng, vì lúc nào tôi cũng ước mong cho đứa trẻ được ở nhà, được sống với gia đình, gồm những người yêu thương và quan tâm đến nó).

Lúc ấy, ngoài vẻ đau đớn, tôi còn nhìn thấy trong ánh mắt của đứa trẻ một vẻ gì khan khác.

Ánh mắt ấy nói lên rằng: “Có thể… có thể có một ai đó quan tâm.”

Niềm vui thanh khiết lúc ấy chưa có trong tâm hồn của đứa trẻ, nhưng những mầm mống của niềm vui ấy đã được gieo vãi vào đó. Các thiên thần đã nhìn thấy….

Thế rồi, một thiếu nữ mang thai năm nay sẽ đến cửa nhà chúng tôi, giống như đứa trẻ năm ngoái đã đến vào dịp đêm Giáng Sinh.

Thiếu nữ bảo tôi:

“Em đã phạm một lỗi lầm và đã mang thai.

“Cha em tức giận, đánh đập em, và em phải bỏ trốn. Em ở sống ngoài đường phố nhiều tháng nay và đã quá mỏi mệt. Xin Soeur thương cho em ngụ ở đây đêm nay được không?”

Tôi ôm lấy thiếu nữ và nói:

“Ôi, mời em vào đây. Em cứ vào đây.”

Và khi tôi đưa thiếu nữ vào bên trong, tôi nhìn thấy thiếu nữ ấy lau nước mắt và nói thì thầm hai tiếng “cám ơn” một cách mệt nhọc và ngại ngùng xấu hổ, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Lúc ấy, tôi cảm nghiệm mình đã thực sự nhìn thấy phép lạ Giáng Sinh bắt đầu diễn ra trong tâm hồn của thiếu nữ ấy….

Và một lần nữa, tôi biết chắc chắn rằng, sau bữa ăn tối rất muộn và lúc trời đã rất khuya, tôi sẽ nhìn thấy một đứa trẻ hoảng hốt và bơ vơ khác nữa, giống như đứa trẻ 16 tuổi đã gõ cửa nhà chúng tôi vào đêm Giáng Sinh năm ngoái.

Nó nói với tôi:

“Cha mẹ em qua đời khi em mới học lớp một.

“Em sống với một bà dì nghiện rượu, và dì ấy đánh đập em, đuổi em ra khỏi nhà năm em 12 tuổi.”

Thằng bé có lẽ sẽ nhìn tôi ngỡ ngàng nếu như tôi nói cho nó biết về niềm vui đêm hôm ấy, nhưng các thiên thần biết chắc rằng đứa trẻ kia cũng đã cảm thấy phép lạ ấy.

Nếu như cần có một bằng chứng để chứng tỏ Thiên Chúa hằng quan tâm đến các đứa trẻ, thì bằng chứng đó sẽ là vào giờ tiệc tối đêm Giáng Sinh, các trẻ kéo đến đây từng đoàn từng đoàn.

Và nhờ các bạn, chúng tôi sẽ ở đây, chờ đợi, và sẵn sàng dành cho chúng một lễ Giáng Sinh mà chúng chưa từng cảm hưởng, nhưng hết sức cần cảm nghiệm.

Đêm Giáng Sinh năm  nay, chúng tôi sẽ cho những đứa trẻ này thực phẩm ngon lành và áo quần sạch sẽ, sưởi ấm cho chúng bằng tình yêu thương. (Trong khi đó, chúng tôi biết chúng tôi sẽ không bao giờ có thể sánh được với tình yêu đích thật). Chúng tôi sẽ cầm tay chúng và cùng nhau hát lên những bản thánh ca Giáng Sinh. Chúng tôi sẽ ôm hôn từng đứa trẻ cả trăm lần, kể cho nhau nghe những câu chuyện, và chia sẻ về tình yêu tuyệt vời của đêm Giáng Sinh.

Mỗi đứa trẻ tại Nhà Giao Ước sẽ mở ra những gói quà của chúng và đi ngủ trong lúc cảm nghiệm – thực sự cảm nghiệm được từ tận đáy tâm hồn của chúng – một niềm an bình mà chúng chưa từng cảm nghiệm được vào những đêm Giáng Sinh trước kia.

Trong bóng đêm và sự tĩnh lặng, phép lạ sẽ xảy ra – một phép lạ đêm Giáng Sinh.

Vào buổi sáng mai, Chúa Hài Đồng sẽ được sinh ra… trên gương mặt của những đứa trẻ của chúng tôi.

Nhưng vấn đề của chúng vẫn chưa biến tan. Phép lạ Giáng Sinh sẽ không thực hiện điều đó. Nhưng sẽ có một sự khác biệt, cho dù chỉ là một ngày….

Đứa trẻ vào năm ngoái đã cảm thấy không một ai quan tâm đến nó, sáng sớm ngày lễ Giáng Sinh năm nay thức dậy với một tia sáng trong ánh mắt của nó. Cô thiếu nữ đến với chúng tôi dàn dụa trong nước mắt, sáng ngày Giáng Sinh năm ngoái vẫn còn khóc, nhưng lần này, cô lặng lẽ khóc những giọt nước mắt của niềm vui.

Năm nay, một lần nữa, mọi đứa trẻ vô gia cư sẽ vây chung quanh cây Giáng Sinh của chúng tôi và được xum họp với một gia đình yêu thương thực sự. Và những bản thánh ca Giáng Sinh sẽ vang lên như những bản thánh ca niềm vui mà các bạn trước khi chưa từng được nghe bao giờ.

Tôi ước mong các bạn cũng có thể ở đó… để xem phép lạ. Để xem Thiên Chúa trên từng khuôn mặt của chúng.

Các bạn có lẽ sẽ nhìn thấy tinh thần thực sự của ngày lễ Giáng Sinh. Đó là một niềm vui đích thực vô biên của một thế giới lạnh lẽo, tăm tối nhưng đã được ánh sáng ngôi sao Bêlem chiếu soi.

Ở đây, Giáng Sinh không dễ dàng chút nào. Tuy nhiên, Giáng Sinh là cách tốt nhất mà tôi thực sự cảm nghiệm được món quà Thiên Chúa dành cho thế giới.

Dĩ nhiên, nhờ các bạn mà tất cả điều ấy mới trở nên khả dĩ. Phép lạ Giáng Sinh của Nhà Giao Ước sẽ không thể xảy ra nếu không có các bạn. Vì vậy, vào sáng ngày Giáng Sinh, lời cầu nguyện đầu tiên của tôi luôn luôn vẫn là lời cảm ơn vì các bạn đã gặp được chúng tôi. Luôn luôn như thế….

Có thể các bạn sẽ làm cho tôi một đặc ân trong dịp Giáng Sinh này. Mỗi khi các bạn nghe ai đó nói rằng, “Tôi cầu chúc lễ Giáng Sinh sẽ kéo dài suốt năm,” xin các bạn hãy nghĩ đến những đứa trẻ của chúng tôi và đọc cho chúng một lời kinh.

Xin Thiên Chúa ban cho chúng niềm bình an, niềm vui và sự bằng lòng mà chúng tìm thấy chung quanh cây Giáng Sinh vào sáng ngày lễ tại Nhà Giao Ước.

Xin cầu cho sáng ngày lễ Giáng Sinh sẽ là khởi đầu của một điều kéo dài quanh năm cho các trẻ. Đó là việc các chúng sẽ nhận ra trong tâm hồn mình – cho dù đầu óc chúng vẫn chưa thể hiểu được – rằng Chúa Hài Nhi Kitô đã giáng sinh là vì chúng.

Đó sẽ là lời cầu nguyện Giáng Sinh năm nay của tôi. Phần còn lại trong năm, tôi sẽ tiếp tục cảm tạ Thiên Chúa vì các bạn đã gặp được chúng tôi.

 

“Cuộc chạy không bao giờ ngừng. Bạn chạy khỏi ma túy; chạy khỏi những tên ma cô; chạy khỏi cảnh sát; chạy khỏi mọi người, và bạn cứ thế mà chạy. Ô, tôi chán chạy lắm rồi.”

 Allison, 16 tuổi, giờ đây đã được bình an
tại một trung tâm Nhà Giao Ước

<<<

Trang đầu

>>>