| Chúa Nhật XXIV thường niên - Năm A |
| THA THỨ CHO NHAU |
| Lm Micae Võ Thành Nhân |
|
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. Khi ấy, Phêrô đến thưa cùng Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần. Có phải đến bảy lần không?” Chúa Giêsu đáp: “Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy. “Về vấn đề này, thì Nước Trời cũng giống như ông vua kia muốn tính sổ với các đầy tớ. Trước hết, người ta dẫn đến vua một người mắc nợ mười ngàn nén bạc. Người này không có gì trả, nên chủ ra lệnh bán y, vợ con và tất cả tài sản của y để trả hết nợ. Người đầy tớ liền sấp mình dưới chân chủ và van lơn rằng: “Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn và tôi sẽ trả cho ngài tất cả”. Người chủ động lòng thương, trả tự do và tha nợ cho y. “Khi ra về, tên đầy tớ gặp một người bạn mắc nợ y một trăm bạc: Y tóm lấy, bóp cổ mà nói rằng: “Hãy trả nợ cho ta”. Bấy giờ người bạn sấp mình dưới chân và van lơn rằng: “Xin vui lòng cho tôi khất một kỳ hạn, tôi sẽ trả hết nợ cho anh”. Y không nghe, bắt người bạn tống giam vào ngục, cho đến khi trả nợ xong. “Các bạn y chứng kiến cảnh tượng đó, rất khổ tâm, họ liền đi thuật với chủ tất cả câu truyện. Bấy giờ chủ đòi y đến vào bảo rằng: “Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?” Chủ nổi giận, trao y cho lý hình hành hạ, cho đến khi trả hết nợ. “Vậy Cha Ta trên trời cũng xử với các con đúng như thế, nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình”. Đó là lời Chúa. Suy niệm: Một người mẹ, có đứa con trai đi học ngoài trường, nó bị bạn đánh. Về nhà, nó khóc và mắc mẹ. Mẹ nó nói: “Sao mày không đánh lại nó mà còn khóc với tao làm gì? Mày đánh nó mà thua, tao đánh nó cho! Lần tới, đừng có nhịn nữa nhé!”. Người mẹ nói với đứa con trai bị bạn đánh như vậy đã làm cho chúng ta suy nghĩ rất nhiều về bài học Chúa dạy trong bài Tin Mừng mà Giáo Hội vừa tuyên đọc trong thánh lễ Chúa Nhật XXIV mùa Thường Niên năm A này: “Các con hãy tha thứ cho nhau”. Lời Chúa dạy có đúng với thực tế của ngày hôm nay hay không mà chúng ta thấy con người trên thế giới vẫn hận thù, chia rẽ, chém giết lẫn nhau. Bài học Chúa dạy chúng ta hãy tha thứ cho nhau. Không ai trong chúng ta là con cái của Chúa mà không hiểu không biết điều này. Chúng ta hiểu biết điều này là vì Chúa dạy: Đạo chúng ta đạo Công giáo, đạo tình yêu, đạo nhập thể, đạo tha thứ. Chúng ta giữ đạo không phải trên môi miệng, giấy tờ, bút mực, lý thuyết, mặt chữ… mà phải là phải thực hành: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: Lạy Chúa! Lạy Chúa! Là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi” (Mt 7, 21). Đối với chúng ta, một người có lòng mến Chúa, yêu người, chúng ta có thể làm theo ý Chúa tương đối dễ dàng. Tuy việc tha thứ cho người khác đôi khi đòi hỏi chúng ta hy sinh rất nhiều. Thế nhưng, chúng ta vẫn thực hiện được. Ngược lại, còn những anh chị em khác, nếu họ thiếu đi tình yêu Chúa và thương mến tha nhân thì việc tha thứ cho người có lỗi với mình thật quá khó đối với họ. Lúc đó, giữa lời Chúa và thực hành lời Chúa dạy, có một khoảng cách rất lớn, quá xa vời với tầm tay của con người chúng ta: “Bây giờ, ông Phêrô đến gần Chúa và hỏi rằng: Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xuất phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không? Chúa đáp: Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy” (Mt 18, 21 – 22). Chúng ta tha thứ cho anh chị em có lỗi với chúng ta, Chúa sẽ tha thứ cho chúng ta: “….và tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con” (Mt 6,12). Lúc đó, chúng ta cầu xin, Chúa sẽ nhậm lời (Hc 28, 2). Đúng hơn, bạn hãy tự buộc tội mình và tha thứ cho anh chị em (Sách gương CGS, kinh sách thứ ba tuần III MV). Đàng khác, Chúa cũng nói với chúng ta, cuộc đời chúng ta trên trần gian có giới hạn, hãy tha thứ cho anh chị em chúng ta trước khi mặt trời lặn: “Con hãy nhớ điều sau hết và hãy chấm dứt hận thù, hãy nhớ đến sự hư nát và sực chết, hãy trung thành với các giới răn. Hãy kính sợ Thiên Chúa và đừng ghen ghét kẻ khác. Hãy nhớ đến giao ước của Đấng Tối Cao, và hãy bỏ qua sự lầm lỗi của kẻ khác” (Hc 28, 6 – 7). Một khi chúng ta sống không biết tha thứ cho người khác, Chúa sẽ nói với chúng ta một từ rất nặng nề. Nghe qua từ này, chúng ta cảm thấy Chúa sẽ bỏ rơi chúng ta. Chúng ta sẽ mất nước thiên đàng: “Tên đầy tớ ác độc kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao” (Mt 18, 32 – 33). Cái từ đó là “độc ác”. Chúa loại chúng ta ra khỏi nước thiên đàng. Chúng ta còn hiểu điều này qua câu thành ngữ của người Viêt Nam chúng ta thường hay nói: “Sống để bụng, chết mang đi”. Khi sống mà không biết tha thứ, không biết buông bỏ, ghim ghút để trong lòng, lúc chết, mang lên thiên đàng, Chúa không cho. Chúng ta mang nó đi đâu bây giờ. Chúng ta chỉ mang nó xuống địa ngục mà thôi. Như vậy, chúng ta sống biết tha thứ. Vì chúng ta có tội. Chúng ta xưng thú. Chúa tha cho chúng ta. Chúa tha vô điều kiện. Chúng ta cũng tha thứ cho anh chị em chúng ta vô điều kiện cũng như thế, để Chúa tha thứ cho chúng ta. Việc tha thứ cho anh chị em chúng ta không dễ chút nào cả. Bởi vì chúng ta có cái tôi, cái tự ái rất lớn. Do đó, chúng ta đừng dựa vào sức riêng của mình mà dựa vào ơn Chúa. Ngày đêm chúng ta cầu xin ơn Chúa giúp cho chúng ta biết mến Chúa yêu người. Yêu người như chính bản thân để chúng ta biết tha thứ, tha vô điều kiện cho anh chị em của chúng ta, giống như Chúa đã tha thứ cho chúng ta, tha thứ cho những người giết chết Chúa trên thập giá trong cuộc khổ nạn: “Lạy Cha, xin Cha tha cho họ vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23, 34). Lạy Chúa, Chúa có lòng nhân từ và tha thứ tội lỗi cho chúng con, chúng con luôn luôn ca tụng Chúa: “Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 88). Xin Chúa thương ban cho chúng con có trái tim nhân hậu giống như Chúa, để chúng con biết sống yêu thương nhau, tha thứ cho những người có lỗi với chúng con, tha thứ mà không đòi hỏi một điều kiện nào như ý Chúa muốn: “ Anh em thân mến, không ai trong anh em được sống cho mình, và cũng không ai chết cho mình. Vì nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa; nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa. Vậy, dù sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa. Vì lẽ ấy, nếu Ðức Kitô đã chết và sống lại, là để cai trị kẻ sống và kẻ chết” (Rm 14, 7 – 9). Do chúng con thuộc về Chúa, xin Chúa giúp chúng con biết tha thứ cho anh chị em khi họ có lỗi với chúng con. Lạy Chúa là Ðấng sáng tạo và điều khiển muôn loài, xin nhìn đến chúng con và cho chúng con biết tận tình thờ phượng Chúa, hầu luôn được cảm thấy rõ ràng lòng Chúa yêu thương. Amen.
|
|