Chúa Nhật VII Phục Sinh - Chúa Thăng Thiên
QUÊ HƯƠNG ĐÍCH THỰC
Linh mục Laurenso M. Thiên Ngọc CRM

“Thiên Chúa ngự lên, rộn rã tiếng hò reo,

Chúa ngự lên, vang dội tiếng tù và.

Hãy đàn ca, đàn ca lên mừng Thiên Chúa,

đàn ca lên nào, đàn ca nữa kính Vua ta !” (Tv 46,6-7)

 

Thưa các bạn quý mến,

Cứ mỗi lần cầu kinh, dự lễ an táng một người mới qua đời, chúng ta vẫn thường nguyện: “Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ, cho linh hồn (....) được lên chốn nghỉ ngơi, hằng xem thấy mặt Đức Chúa Trời sáng láng vui vẻ vô cùng. Amen”.

 

Nghe qua lời nguyện ấy, chúng ta thấy người đã khuất lần bước qua hai cuộc sống: cuộc sống tạm thời và cuộc sống vĩnh cửu, cuộc sống ngắn ngủi và cuộc sống muôn đời, cuộc sống lữ hành và cuộc sống nghỉ yên, cuộc sống chiến đấu và cuộc sống vinh quang, cuộc sống đau khổ tạm thời và cuộc sống đời đời hạnh phúc, cuộc sống đức tin và cuộc sống hưởng kiến.

 

Như thế, giá trị của cuộc sống trần thế này là gì? Nó giống như một nấc thang để bước lên cao, giống như một bậc tam cấp để bước lên cung thánh, hay như một bệ phóng để phi thuyền bay lên bầu trời và đi vào quỹ đạo.

 

Tuy nhiên, có nhiều khi thay vì bước lên cao thì lại rơi xuống vực, thay vì lên cung thánh thiên đàng là quê hương vĩnh cửu thì lại rơi vào thiên đàng ảo ảnh, thay vì con thuyền vũ trụ phóng vào quỹ đạo, lại thiếu nhiên liệu sao đó hay hỏng hóc máy móc, nên rơi xuống và vỡ tan tành!

 

Đó là điều mà trong dịp mừng đại lễ Chúa Giêsu Lên Trời, chúng ta xin Ngài chỉ dạy.

 

Trộm nghĩ lời sau đây của Thầy Giêsu có thể là một hướng dẫn cho chúng ta con đường lên trời, con đường đạt tới quê hương đích thực: “Thầy bởi Cha mà ra và đã đến trong thế gian, bây giờ Thầy lại bỏ thế gian mà về cùng Cha” (Ga 16,28). Chất chứa trong lời đó là tinh thần quy hướng mọi sự về Chúa Cha và dâng trọn cuộc đời để thực thi thánh ý Chúa Cha. Chúa Giêsu đến thế gian với tâm hồn rất mực khiêm nhường nhưng sôi trào lửa mến: “Lạy Cha, này Con xin đến để thực thi ý Cha”, “Của ăn của Thầy là làm theo ý Đấng đã sai Thầy”,....

 

Lòng khiêm nhường thì đưa đến cậy trông làm cho chúng ta bước đi chắn chắn, còn tình yêu thì làm cho con đường nên hoàn hảo. Đó chính là đôi cánh để chúng ta bay lên cao, bay lên tới thiên đàng: đôi cánh ấy gồm một của lòng khiêm nhường cậy trông tín thác và một của tình yêu mãnh liệt không vơi. Rõ là vậy, vì để chu toàn ơn gọi trách nhiệm trong cuộc đời hiện tại, chúng ta cần hạ mình nương dựa vào ơn Chúa, vì không có Thầy chúng ta chẳng làm gì được; và trong khi thi hành, tình yêu sẽ đem lại cho chúng ta trung tín, nghị lực, dấn thân, hy sinh, niềm vui và hạnh phúc. Càng khiêm tốn thì Chúa càng nâng lên cao: “Chúa hạ người quyền hành xuống khỏi ngai vàng và nâng cao những người khiêm nhượng”. Càng để tình mến Chúa thương người chỉ đạo trọng vẹn tâm-ngôn-hành, thì người ta càng nên giống tâm tình của Chúa: yêu và yêu đến cùng!

 

Khi Chúa Giêsu lên trời, về với Cha của Ngài, Ngài cũng sẽ đem chúng ta về trời với Ngài. Là Thủ Lãnh, là Đầu, Ngài đi trước mở đường để chúng ta là những chi thể của Ngài nắm chắc phần hy vọng sẽ cùng Ngài hưởng phúc vinh quang (Lời tổng nguyện nhập lễ lễ Chúa Thăng Thiên). Ngài thu hút chúng ta như nam châm hút các vụn sắt. Ngài hấp dẫn chúng ta bằng nhân cách của Ngài, bằng cuộc đời của Ngài, bằng tình yêu của Ngài. Xin cho đôi chân của chúng ta đừng để bị trói buộc dù trong những điều xem ra chẳng đáng, vì dù cho cánh chim có rất khỏe nhưng nó cũng bất lực, không thể bay lên cao được, do còn vướng bận sợi chỉ nhỏ tẻo teo! Xin ơn cắt đứt sớm thôi những sợi chỉ vấn vương là đam mê, dục vọng thấp hèn đó.

 

Vì thế, Thánh Phaolô mời gọi ta cùng ngài cầu xin Chúa Cha vinh hiển là Thiên Chúa của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ban cho ta thần khí khôn ngoan để mặc khải cho ta nhận biết Người. Xin Người soi lòng mở trí cho ta thấy rõ, đâu là niềm hy vọng ta đã nhận được, nhờ ơn Người kêu gọi, đâu là gia nghiệp vinh quang phong phú ta được chia sẻ cùng dân thánh, đâu là quyền lực vô cùng lớn lao Người đã thi thố cho chúng ta là những tín hữu. Đó chính là sức mạnh toàn năng đầy hiệu lực, mà Người đã biểu dương nơi Đức Kitô, khi làm cho Đức Kitô trỗi dậy từ cõi chết, và đặt ngự bên hữu Người trên trời (x.Ep 1,17-20).

 

Mừng Chúa Lên Trời trong tháng Hoa, chúng ta được Chúa ban cho một người mẹ là Đức Maria để đồng hành trên đường trần thế. Mẹ thả một chiếc thang Giacop, một sợi dây chắc chắn xuống thung lũng đầy nước mắt này, để những người yếu đuối khốn khổ chúng ta nắm lấy mà bước lên thiên đàng. Chuỗi kinh Mân Côi chính là sợi dây thần diệu, là chiếc thang Giacop bắc từ đất lên trời. Qua chuỗi ngọc vàng kinh này, Mẹ dẫn chúng ta noi theo cuộc đời của Đấng Cứu Thế, khi chúng ta yêu mến, tin tưởng, cậy trông, phó thác và nương nhờ Mẹ.

 

Người con nào ngoan thảo yêu kính cậy nhờ Mẹ Maria, như Giacop nương tựa hoàn toàn vào bà mẹ Rebecca, người con ấy chắc chắn sẽ chiếm trọn gia nghiệp vĩnh cửu là quê hương đời đời.