Chúa Nhật XX - Thường Niên - Năm B
BÁNH BAN SỰ SỐNG LÀ DO
CHÚA CHA BAN CHO
SƯU TẦM

Chúa Giêsu quả quyết rằng nguồn mạch vô tận của sự sống vĩnh cửu là ở nơi Người. Lương thực nuôi dưỡng sự sống ấy chính là chíng Người, ‘Bánh hằng sống’. Nói đúng hơn, Người là hiện thân của đời sống vĩnh cửu, và Người đã tự ban chính mình làm bánh nuôi sống chúng sinh. Có ba xác định sau đây:

 

1) Chúng ta cần ghi nhận trong bài đọc hôm nay, nó sửa soạn cho điều mà -gọi là giá trị hy tế của việc Chúa Giêsu nhập thể giữa nhân loại. Bánh mà ta sẽ ban, đó là thịt Ta cho thế gian được sống. Với tư cách là Con Người, Đấng sẽ tự hiến mình làm hy lễ, Chúa Giêsu-Chúa Giêsu ban cho chúng ta đời sống vĩnh cửu. Khi Chúa nói lời này Chúa chưa trải qua ‘Giờ’ của Người, nghĩa là sự hy sinh của Người trên thánh giá, sự phục sinh và ân huệ của Thánh Linh. Vì thế nên Người nói ở thì tương lai: Bánh mà Ta ‘sẽ ban’. Bánh đó sẽ được ban cho thế gian được sống. Nhưng chính qua cuộc tế lễ của Người mà Chúa Giêsu đem lại sự sống lại cho thế gian. Điều quan trọng là chúng ta phải nhấn mạnh là Chúa Giêsu, vào lúc Người loan báo Thánh Thể, đã thấy trước mắt Thập giá, sự sống lại, ân huệ của Thánh Linh, nghĩa là cuộc lễ tế cứu chuộc, đem lại sự sống cho thế gian. Người ta có thể nói trong viễn ảnh Chúa Giêsu thấy, thì bánh hằng sống và cuộc lễ tế của Người, hoàn toàn gắn liền với nhau.

 

2) Tại sao trong phúc âm của Gioan, Chúa Giêsu đã dùng tiếng ‘thịt Ta’, chớ không dùng tiếng ‘mình Ta’? Thật vậy, trong các phúc âm Nhất lãm, các thánh sử khác đã dùng tiếng ‘Mình’ trong đoạn nói về bữa tiệc ly. Chúng ta gặp ở đây một kiểu nói hơi khác, nó có ích lợi của nó, để nhấn mạnh đến ‘bánh hằng sống’ có tính cách nhất thiết sinh động; ban sự sống. Trong cách nói của Thánh Gioan, danh từ ‘Thịt’ ở đây có nghĩa là chính bản thân sống động của Chúa Giêsu. Phúc âm của Gioan dùng tiếng ‘Mình’ để chỉ thân xác đã chết của Chúa Giêsu, sau cuộc khổ nạn trên Núi sọ. Thánh Gioan đã nhận ra một sắc thái dị biệt. Chúa Giêsu, Đấng ban ‘thịt’ của mình làm bánh hằng sống, là Chúa Giêsu vinh hiển, sống động và truyền thông sự sống. Người đã đi qua cái chết, song Người là sự sống. Sau khi nói như vậy, chúng ta hiểu được những lời truyền phép Mình Thánh được lặp lại trong các phúc âm Nhất lãm, đã dùng tiếng ‘Mình’ có liên quan đến Mình và Máu Chúa Kitô đang sống và ban sự sống. Người ta có thể nói rằng, trong bối cảnh chung gồm tất cả các thực tại mà chúng ta tin là xác thực, Thánh Gioan thích nhấn mạnh đến phương diện nguồn mạch sự sống thể hiện nơi phép Thánh Thể.

 

3) Bánh hằng sống là do Chúa Cha ban. Sau khi đã dài dòng căn dặn về sự cần thiết của con người phải nuôi mình bằng chính Chúa, Chúa Giêsu trở lại nguồn gốc của hồng ân đó. Như Cha là Đấng đã sai Ta, và Ta sống bởi Cha thế nào, kẻ ăn Ta, sẽ sống bởi Ta như vậy’. Chúng ta gặp lại ở đây một trong các hình thức hơi lộ ra bên ngoài của sự chuyển động sâu xa bên trong, đang tác động nơi Chúa Giêsu. Người luôn luôn ý thức là hết mọi sự, đều do nơi Cha Người và hết thảy đều phải hướng trở về cùng Cha Người. Thật là điều quan trọng là hôm nay đây, chúng ta phải chú ý đến sự kiện này, dầu cho chỉ là vì lòng đoan chính đối với Phúc âm. Não trạng của thế giới chúng ta hiện nay, bị ảnh hưởng bởi những quan niệm mệnh danh là khoa học, để tuyên bố là ‘Chúa Cha đã chết’. Cung cách đọc Phúc âm, vì tinh thần lương thiện, phải cam kết chống lại mọi thứ não trạng như vậy, và nếu có thể, hãy soi sáng nó.