Chúa Nhật Lễ Lá
BUỔI SÁNG VÀ CÂY OLIU
 G. Nguyễn Cao Luật OP

 ( Từ một biến cố rất đơn giản )

 Chắc chắn rằng trình thuật Thương Khó được đọc lại trong Chúa nhật hôm nay là phần nòng cốt sơ khởi của Tin Mừng. Các tác giả đã cùng hướng về một biến cố rất đơn giản, nhưng đầy bi tráng, và cố gắng thuật lại cuộc Thương Khó. Các ông đã nỗ lực minh chứng rằng Ki-tô giáo không phải là một hoạt động phản loạn hay hình sự. Các ông đã tố giác âm mưu đẩy Đức Giê-su đến chỗ chết đồng thời cũng cho thấy sự vô tội của Người Tôi Tớ bị các tội nhân đóng đinh thập giá.

 Qua các trình thuật này, dân Ít-ra-en khám phá ra những điểm trùng hợp giữa cái chết của Người Tôi Tớ và những lời Thánh Kinh. Những lời này đã được nên trọn, không chỉ qua biến cố chính, nhưng cả trong những chi tiết. Trình thuật Tin Mừng cho biết bối cảnh lịch sử của cuộc Thương Khó là dịp cử hành lễ Vượt Qua của người Do-thái. Vì thế, cuộc Thương Khó chính là một hy lễ, một nghi thức mới của giao ước thay thế cho việc tế sát con chiên. Sau cùng, trình thuật cũng nêu lên mẫu gương về đức khiêm nhường, việc cầu nguyện, sự nhẫn nhục và những đau khổ của Đức Giê-su. Đó là con đường dành cho Hội Thánh.

 Ngoài ra cũng nên để ý đến một vài yếu tố khác được xếp đặt trong biến cố thập giá: mối tương quan giữa Đức Giê-su và Giu-đa giáo; nguồn gốc, bản chất và sứ mạng của Hội Thánh; vai trò của các Tông Đồ nói chung và cách riêng của ông Phê-rô.  

( Như cành Ô-liu  

Hôm nay là Chúa nhật của cây Ô-liu - Chúa nhật Ô-liu : những cành Ô-liu, núi Ô-liu. Cây Ô-liu vẫn là biểu tượng cho hoà bình, cho bình minh trong sáng và êm đềm. Nó vẫn xuất hiện ở mỗi khúc quanh của bản văn Tin Mừng hôm nay.

 Trong tiếng ồn ào đang làm náo động thành phố Giê-ru-sa-lem khi Đức Giê-su tiến vào thành, khi Người bị bắt, bị xét xử và tiến lên đồi Can-vê, cây Ô-liu nhắc lại rằng tất cả những điều ấy đều khởi đầu ý nghĩa từ ngôi vườn chan hoà ánh sáng êm dịu của mặt trời ngày Vượt Qua.

 Cây Ô-liu chính là Đức Ki-tô. Chỉ mình Người biết được tính khắc nghiệt của cuộc Vượt Qua cũng như vinh quang ở cuối hành trình. Không phải là Người không rung động, nhưng Người bình tĩnh đợi chờ.

 Chung quanh Đức Giê-su, người ta xô lấn nhau và xô lấn Người. Dân chúng hoan hô : "Chúc tụng Đức Vua", và ít giờ sau, họ lại hô to : "Giết nó đi, giết nó đi !" Ông Phê-rô quả quyết là hết lòng theo Người, "sẵn sàng vào tù, chết cũng can đảm", nhưng lại bỏ rơi Người.  

Trong tất cả những sự kiện ấy, Đức Ki-tô vẫn luôn tỏ ra Người là Thầy, là Người Tôi Tớ. Người xin Chúa Cha tha thứ, yên ủi, nâng đỡ.

 Nếu có câu nào cần ghi nhớ, có lẽ sẽ là câu nói của Đức Giê-su với ông Phê-rô : "Phần anh, một khi đã trở lại, hãy làm cho cho các anh em của anh nên vững mạnh."  

"Một khi đã trở lại" từ những sai lầm, từ những nghi ngờ, từ những thay đổi, từ những cám dỗ về quyền lực, từ những ý nghĩ u ám về cuộc sống, từ tính ích kỷ ... Một khi đã trở lại với Tình yêu, với sự thật ...  

"Hãy làm cho các anh em của anh nên vững mạnh", chính là hãy làm cho họ trở thành những người biết tin tưởng vào tình yêu vĩnh cửu của Chúa Cha, những người mến yêu Sự Sống, những người luôn vui tươi trước những điều phật ý, những người trong sáng trước những biến động của cuộc sống. Hãy đưa tay nâng đỡ họ để tất cả anh em được hưởng sự sống vĩnh cửu ngay từ bây giờ, sự sống đã trào vọt từ một ngôi mộ vào buổi sáng ngày lễ Vượt Qua. 

Với mọi người, giữa những sợ hãi và tủi nhục, giữa những cô đơn và muộn phiền, Đức Ki-tô luôn nhắc lại lời mời đã được ngôn sứ Ê-dê-ki-en nói trước : "Hãy trở lại và được sống."