CHIÊN CỦA TÔI THÌ NGHE TIẾNG TÔI;
TÔI BIẾT CHÚNG VÀ CHÚNG THEO TÔI
Lời này là một phần trong một cuộc tranh luận quan trọng đã xảy ra tại
hành lang Đền thờ Giêrusalem giữa Đức Giêsu và các đối thủ của Người.
Trước đó, Đức Giêsu đã nói rằng để trở thành môn đệ của Người và giữ
lời Người thì phải được Chúa Cha kêu gọi và ban ơn lôi kéo đến với Người
(Ga 6,44-45). Đương nhiên, Người muốn ban ơn này cho mọi người. Nhưng có
một điều kiện: điều quan trọng là phải biết mở lòng ra, sẵn sàng đón
nhận sự thật bằng cách lắng nghe tiếng của Người. Điều này được mô tả
trong dụ ngôn Vị Mục Tử Nhân Lành (Ga 10,1-16) mà Lời Chúa của chúng ta
nói đến.
Chiên được nói đến ở đây không phải chỉ là những người tin vào Đức
Giêsu nhưng đúng hơn những ai đã đạt đến sự phát triển đầy đủ về đức tin
và sự bỏ ngỏ đối với Đức Giêsu. Đức Giêsu lôi cuốn những người này vào
trong một sự hiệp thông và thân tình với Người dựa trên sự tự giác ý
thức và sự cho đi lẫn nhau.
Những người này “nghe tiếng Đức Giêsu” – dường như họ đã có một bản
năng nhận ra sự hiện diện của Người, một khả năng nhạy bén về Người.
Không những thế, họ lại càng đồng thanh đồng điệu hơn với các tình cảm
và giáo huấn của Người. Họ có khả năng phân định thiêng liêng giúp họ
phân biệt rõ giữa một lối suy nghĩ hoặc lối sống hòa điệu với lời dạy
của Đức Giêsu (và vì vậy họ chấp nhận) và một lối suy nghĩ hoặc lối sống
đối nghịch với lời dạy của Người (dẫn đến chỗ họ khước từ).
Đức Giêsu “biết những người này” như Người “biết chiên của Người”.
Điều này có nghĩa là Người biết họ thuộc về Người, và Người yêu họ bằng
một tình yêu rất đặc biệt. Người ban cho họ bình an và niềm vui mà chỉ
có Người mới có thể ban và không ai có thể lấy đi khỏi tâm hồn họ.
Bởi thế những người này “theo Đức Giêsu”, như chiên “theo chủ chiên
của mình”. Nói cách khác, họ đem ra thực hành giáo huấn của Người dường
như đang làm một điều hết sức tự nhiên bởi vì việc thực hành đó đã trở
thành bản tính thứ hai của họ. Như vậy những việc khó cũng trở nên dễ.
Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng
theo tôi.
Đức Giêsu không có ý nói lời này cho một nhóm người giới hạn và dành
riêng, mà cho mọi người muốn làm môn đệ của Người. Ta không được tự đắc
để rồi ở lại trong bất kỳ giai đoạn nào của đời sống Kitô hữu. Ta được
kêu gọi đến với tình bạn chân thật và sự thân mật cá nhân với Đức Giêsu.
Đây là hoa trái của ân sủng Người hoạt động. Đức Giêsu muốn tình bạn
giữa ta với Người tăng trưởng đến mức không bao giờ ta xa tách Người,
cho dủ bất kỳ sự gì xảy ra. Người muốn ta kiên vững và không giao động
khi đương đầu với bất kỳ tình huống khiếp sợ nào, những học thuyết
thường xuyên thay đổi, hoặc một loạt những cám dỗ. Người muốn ta vững
vàng và không lay chuyển bởi vì ta đã học qua kinh nghiệm rằng Đức Giêsu
là Sự Thật, Người là niềm vui, và Người là Sự Sống. Rồi ta sẽ là các
Kitô hữu đích thực, có khả năng làm chứng cho Người trước thế gian, và
xứng đáng với sự tin tưởng lớn nhất của Người.
Nhưng làm thế nào ta có thể đạt đến điểm này? Trong ta, ta có khả
năng phát triển một thái độ bỏ ngỏ đối với Đức Giêsu mà ta đã nói ở
trên. Trên hết mọi sự, ta có thể sống Lời Người, không quên cầu nguyện
và học hỏi Lời Chúa. Ta có thể đạt đến điểm này bằng cách đồng thanh
đồng điệu với tiếng của Đức Giêsu hàng ngày hàng giây không ngừng nói
trong sâu thẳm tâm hồn ta.
Rõ ràng lời Đức Giêsu luôn bảo ta hãy yêu mọi người ta gặp. Đây là
điều ta sẽ cố làm trong những ngày tới |