Chúa Nhật III Phục Sinh
SỨ MẠNG CÁC TÔNG ĐỒ
Giacôbê Phạm Văn Phượng op

Đa số các môn đệ của Chúa Giêsu là những ngư phủ, những người làm nghề chài lưới đánh cá ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Họ đã bỏ tất cả nghề nghiệp để đi theo Chúa, họ đã sống với Chúa và ấp ủ một tương lai huy hoàng. Nhưng sau khi Chúa bị bắt và bị giết chết thì mọi hy vọng của họ gần như tiêu tan. Và rồi Ngài đã sống lại, Ngài đã hiện ra với họ, không phải một lần, nhưng tới hai lần liên tiếp : một lần vào chính ngày phục sinh và một lần sau đó một tuần. Đó là không kể những lần hiện ra với những người khác. Dầu vậy họ vẫn còn ngờ ngợ và nghi ngờ. Rồi họ trở về Ga-li-lê để chờ đợi gặp Chúa như Chúa đã căn dặn. Nhưng chờ đợi mãi mà không thấy gì, họ rủ nhau đi đánh cá. Đoàn đánh cá hôm đó có tất cả bảy người : Phê-rô, Tô-ma, Na-tha-na-en, Gia-cô-bê, Gio-an và hai môn đệ khác không kể rõ tên.

Nhưng ngay đêm đầu tiên ra quân này, họ không bắt được gì. Tại sao họ là những tay đánh cá nhà nghề, là những người chài lưới chuyên nghiệp mà chịu trắng tay như thế ? Thưa vì họ đã đổi nghề rồi, từ đánh cá trong đại dương, họ đã đi chài lưới các linh hồn trên đất liền. Đáng lẽ họ phải tiếp tục mãi như thế để đưa các linh hồn về, giờ đây họ lại quyết định trở về nghề xưa, để rồi các linh hồn cũng không được gì mà đánh cá cũng mất luôn, đi đánh cá các linh hồn mà lại bỏ đi đánh lưới cá, nên không được gì cũng phải thôi.

Giữa lúc ấy, Chúa Giêsu hiện đến bên họ mà họ không nhận ra, họ cũng chẳng hơn gì Ma-ri-a Mác-đa-la, cũng chẳng hơn gì hai môn đệ về làng Em-mau, mãi sau khi Chúa cho bắt được một mẻ cá lạ họ mới nhận ra Chúa, nhất là trong bữa ăn sáng sau đó, Chúa cầm bánh và cá trao cho họ, cũng một cử chỉ như Chúa đã làm trong bữa tiệc ly, lúc đó họ mới không còn nghi ngờ gì nữa : đúng rồi, chắc chắn rồi, Thầy sống lại rồi. Như vậy, một lần nữa, niềm tin Chúa sống lại nơi các môn đệ được củng cố thêm, và chúng ta cũng được thêm một bằng chứng nữa về Chúa Kitô phục sinh.

Thực vậy, việc Chúa hiện ra hôm nay cũng như các lần hiện ra khác là để thuyết phục và củng cố lòng tin của các môn đệ, và Chúa đã thuyết phục và củng cố bằng các lời Chúa nói và việc Chúa làm. Trước hết, Chúa đã dùng những âm thanh quen thuộc. Chúng ta biết : âm thanh của mỗi người không giống nhau : cao độ và cường độ làm cho tiếng người này khác tiếng người kia. Chúng ta đã quen thuộc tiếng của ai, chúng ta không cần thấy họ, chỉ nghe tiếng họ chúng ta cũng nhận ra họ. Chúa xuống thế nhập thể làm người, Chúa cũng có một giọng nói riêng. Suốt ba năm trời chung sống với Thầy, các môn đệ vẫn còn nhớ rất rõ âm thanh ấy. Bởi đó trong bất cứ lần hiện ra nào, Chúa cũng đều lên tiếng nói. Tất cả những âm thanh ấy là những âm thanh đầy ắp tình thương mà lúc còn sống Chúa đã nói. Cũng ở bờ biển này, một lần trước đây, Chúa đã bảo các ông thả lưới chỗ đó, vâng lời, các ông đã bắt được một mẻ cá quá nhiều. Bây giờ, cũng giọng nói đó, cũng chỉ bảo ấy, các ông cũng lại bắt được nhiều cá. Như vậy, Thầy mình chứ còn ai nữa, Thầy đứng đây, vẫn cứ giọng nói ngày xưa, Thầy sống lại thật rồi, nhất định Thầy đã sống lại rồi.

Tiếp đến, việc Chúa thường làm khi hịên ra, đó là làm lại những cử chỉ quen thuộc. Chúng ta biết : ma quái thì không có thân xác, mà không có thân xác thì không có ăn uống, vì ăn uống là hành động của thân xác. Chúng ta thấy lúc sống lại, Chúa Giêsu ăn uống được, như vậy, chắc chắn Chúa Giêsu vẫn có thân xác. Chẳng hạn, khi hiện ra với các môn đệ ở nhà tiệc ly, Chúa hỏi các môn đệ có gì ăn không ? Các ông dâng Ngài một miếng cá lớn và Ngài đã cầm lấy và ăn trước mặt các ông. Rồi với hai môn đệ trong quán trọ ở làng Em-mau cũng thế, Ngài cầm lấy bánh, chúc tụng và bẻ ra trao cho họ thì mắt họ mở ra và họ nhận ra Ngài. Hôm nay, Chúa lại bảo các môn đệ : “Anh em đến mà ăn”, rồi Chúa cầm lấy bánh và cá trao cho họ. Gặp lại những cử chỉ này, những cử chỉ quen thuộc Chúa thường làm khi còn sống, các môn đệ không còn hoài nghi gì nữa : đúng rồi, chắc chắn rồi, Thầy sống lại rồi, nhất định Thầy đã sống lại rồi.

Chúa Kitô sống lại là một thực tại chắc chắn, điều này các tông đồ không cần phải tin, vì đích thân các ông đã được cảm nghiệm : thấy Chúa, nghe tiếng Chúa rõ ràng, thấy những việc quen thuộc Chúa thường làm, đích thực một trăm phần trăm. Còn chúng ta, chúng ta tin, vì chúng ta không thấy, dù không thấy chúng ta vẫn tin một cách tuyệt đối, chúng ta đi đạo, theo đạo, tin đạo tức là chúng ta tin Chúa Kitô đã phục sinh, chúng ta tin Chúa đang sống giữa chúng ta và đang điều khiển vũ trụ này.

Chúng ta hãy cám ơn Chúa đã ban ơn đức tin cho chúng ta, và chúng ta vẫn còn kiên trì giữ vững đức tin cũng như tuyên xưng đức tin. Đức tin ấy Chúa ban cho chúng ta ngày chịu phép rửa tội. Đức tin ấy như một đèn sáng hướng dẫn cuộc đời chúng ta, việc chúng ta đến nhà thờ mỗi ngày Chúa nhật là chúng ta chứng tỏ đức tin và tuyên xưng đức tin vào Chúa Kitô phục sinh, mỗi Chúa nhật là một lễ Phục sinh.

Tuy nhiên, chúng ta cũng cần nhớ rằng : các tông đồ tin Chúa sống lại, các ông không giữ lại niềm tin đó cho riêng mình, nhưng các ông đã ra đi rao giảng, làm chứng cho mọi người biết Chúa đã sống lại. Trong bài Tin Mừng hôm nay, có một chi tiết nhỏ nhưng rất hay và có ý nghĩa, đó là con số 153 con cá trong mẻ cá bắt được. Các nhà sinh vật học thời đó đã xác định có 153 loại cá khác nhau. Theo thánh Giê-rô-ni-mô, nếu thật như thế thì con số 153 đó bao gồm các loại cá và là hình ảnh mọi quốc gia, mọi dân tộc thuộc mọi thời đại mà Chúa muốn qui tụ vào trong Giáo hội.

Như thế, sứ mạng của các tông đồ không phải chỉ giới hạn trong xứ Ga-li-lê, Giu-đê, Giê-ru-sa-lem hay nước Do Thái mà thôi, nhưng bao gồm mọi quốc gia, mọi dân tộc, và các ngài đã hoàn thành sứ mạng của mình, Giáo hội từ Giê-ru-sa-lem đã phát triển và lan rộng ra mãi cho đến chúng ta ngày hôm nay. Mỗi người chúng ta đã chịu phép rửa đều được Chúa Kitô mời gọi trở nên tông đồ của Ngài trong môi trường sống của mình, bằng cách đem tinh thần đức tin vào trong ý tưởng, trong lời nói, trong việc làm của mình, và đem tinh thần Tin Mừng vào mọi dịch vụ, mọi công tác của mình. Tóm lại, đời sống của chúng ta phải là bằng chứng diễn tả đức tin của chúng ta, chúng ta hãy cố gắng sống thế nào để người khác nhận biết chúng ta là nguời có đức tin, là người con cái Chúa.