Chúa Nhật III Phục Sinh
MỘT CHÚT CHO ĐỜI VUI
G. Đặng Chí San - OP

Sống trong quần thể xã hội, mơ ước chung của nhân loại qua mọi thời đại vẫn là làm sao để người người cơm no áo ấm, nhà nhà được xum vầy khang ninh. Thế nhưng, phần đông khi đã thoả nguyện được ước mơ đủ ăn mặc ấm, người ta chẳng những sẽ nghĩ đến chuyện ăn ngon mặc đẹp, mà còn làm sao để có cái ăn, cái để… phòng khi sa cơ lỡ thế. Âu đó cũng là những ước mơ rất chính đáng và thường tình của mỗi người. Tuy nhiên, nếu chỉ vin vào nguyên tắc này, chúng ta sẽ dễ ngả theo lối sống duy hiệu năng, nghĩa là chỉ đánh giá cuộc sống bằng công trạng, thành quả, mức thu nhập ! Thực tế cho thấy, lối sống duy hiệu năng không chỉ tác động dưới khía cạnh xã hội, mà còn len lỏi vào trong môi trường tôn giáo và đời sống đức tin.

Kể từ sau biến cố phục sinh, đức Giêsu hiện ra với các môn đệ dưới nhiều dáng vẻ khác nhau : khi thì dưới bóng dáng một người làm vườn rất ý nhị (x. Ga 20,15), lúc là một lữ khách cô thân cô thế (x. Lc 24, 13-32), khi khác lại là một tay chài lưới gạo cội giàu kinh nghiệm (x. Ga 21,6)… Những hình ảnh này gợi lên trong tâm lòng chúng một hình ảnh đức Giêsu tuy có vẻ xa cách nhưng thật gần gụi, xem ra lạ lẫm nhưng lại rất thâm hiểu và dễ cảm thông, rất giàu kinh nghiệm trận mạc đến mức có thể tự tại nhưng vẫn muốn vương lụy với những tình cảnh bếp bênh của phận người…

Phải chăng những hình ảnh này muốn hàm ngụ, rằng đức Giêsu phục sinh không có nghĩa là đi vào một “cõi an nhiên tự tại khác”, nhưng là để hoà quyện, và lắng mình một cách trọn vẹn hơn vào cuộc đời chóng vánh này, rằng đức Giêsu phục sinh là để kề vai sát cánh với phận người, nhất là với những anh chị em ngày ngày lam lũ vật lộn với miếng cơm manh áo, rằng từ đây Người không còn xuất hiện dưới dáng vẻ của một đạo sĩ hay một thầy dạy nữa, nhưng là một con người thực thụ, muốn thông chia, đồng lao cộng khổ và nói lời an hòa nồng thắm với mọi người. Nhờ vậy, tất cả những ai thấy đời mình gần như ngã quỵ, sụp đổ, gào thét và giãy giụa, đều có cơ may gặp thấy thấp thoáng bóng hình của một lữ khách tên là Giêsu Kitô lúc nào cũng muốn được hệ lụy và đồng phận với mọi người.

Hình ảnh đức Giêsu xuất hiện trong bài Tin mừng hôm nay sao có vẻ thật xa cách. Một đàng các môn đệ đang vất vả bì bõm suốt đêm kéo lưới mà không được một mẩu cá nào, đàng khác, bác Giêsu lại có vẻ lững thững tản bộ trên bờ biển một cách thong dong và tự tại : một tình cảnh quá ư là tương phản đến mức phũ phàng. Ấy vậy, khi nghe được câu mào đầu của đức Giêsu, thính giả hẳn sẽ thấy lòng mình nhẹ lâng vì những lời nói đằm thắm và hồn hậu: “Này các chú, không có gì ăn ư ?” (Ga 21,5). Kế đến, đang khi các môn đệ nghe theo lệnh Người mà thả lưới, thì chính Đức Giêsu đã chẳng nề chuẩn bị “dọn cỗ” để đón mừng các ông trở về với một thành quả thật sửng sốt và ngỡ ngàng. Người liền bảo các ông: “Đem ít các mới bắt được tới đây rồi… hãy đến mà ăn!” (Ga 21, 9&12). Quả thật, một xác quyết rút ra từ bài Tin mừng này là tất cả những lao đao vất vả của con người đều được Thiên Chúa viếng thăm và chạm đến, nhờ cuộc vượt qua của đức Giêsu Kitô.

Tất cả những thành quả lao động của con người, dù rất đáng biểu dương, khích lệ và cổ võ, nhưng vẫn chỉ là một chút cho vui đời. Thiên Chúa vẫn hiện diện ở đó, mọi nơi mọi lúc với mọi người, để thông chia, vương lụy và đồng phận với những lo toan tháng ngày của phận người bấp bênh. Chính khi những bế tắc, trăn trở và hiểm nguy ập đến, cơ may gặp gỡ đấng Phục sinh lại bừng sáng, vực dậy và làm đổi thay tình thế một cách đầy kinh ngạc. Nguyện cho mọi người cảm nhận được ánh sáng của đấng Phục sinh vẫn đang mạnh mẽ chiếu toả vào mọi ngóc ngách của phận người hôm nay.