I. DẪN VÀO THÁNH LỄ
Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện Đức Giêsu làm phép lạ cho bánh hóa ra
nhiều. Có lẽ chúng ta ao ước phải chi mình là người cùng thời với Đức
Giêsu để cũng được ăn bánh no nê như dân Do Thái xưa. Thực ra phép lạ
này ngày nay vẫn được tái diễn trong Thánh Lễ. Dự Thánh lễ là quy tụ
quanh Đức Giêsu như dân Do Thái này xưa, Rước lễ là được ăn thứ lương
thực kỳ diệu quý hơn cả manna của dân Do Thái.
Chúng ta hãy tham dự Thánh lễ này trong tâm tình sốt mến tạ ơn.
II. GỢI Ý SÁM HỐI
- Xin Chúa tha thứ cho những lần chúng ta lười biếng tham dự Thánh
lễ.
- Xin Chúa tha thứ cho những lần chúng ta rước lễ không xứng đáng.
- Xin Chúa tha thứ vì chúng ta ích kỷ không chia sẻ với anh chị em
chúng ta.
III. LỜI CHÚA
1. Bài đọc I (2 V 4,42-44)
Ngôn sứ Êlisê đã làm phép lạ 20 chiếc bánh lúa mạch hóa nên nhiều cho
100 người ăn no nê.
2. Đáp ca (Tv 144)
Tv này mô tả Thiên Chúa như một vị vua lý tưởng. Một vị Vua tốt luôn
chăm lo đến đời sống của thần dân mình, nhờ đó mọi người đều có thức ăn
đúng giờ và luôn no nê. "Chúa mở rộng bàn tay và thi ân cho chúng tôi
được no nê".
3. Tin Mừng (Ga 6,1-15)
Phép lạ hóa bánh ra nhiều theo cách tường thuật của Thánh Gioan có
một số chi tiết mang ý nghĩa đặc biệt:
- Phép lạ này diễn ra trong thời gian lễ Vượt Qua. Chi tiết này
nhằm cho thấy thứ lương thực mà Đức Giêsu ban cho dân chúng trổi
vượt thứ manna mà dân Do Thái được ăn trong thời gian ở sa mạc.
- Không phải dân chúng xin Đức Giêsu, cũng không phải các môn đệ
can thiệp, mà chính Đức Giêsu thấy dân chúng đói và chính Ngài gợi ý
tìm thức ăn cho họ.
- Đức Giêsu làm phép lạ này từ phần đóng góp 5 chiếc bánh và hai
con cá của một em bé.
- Lương thực được phân phát qua trung gian của các tông đồ.
4. Bài đọc II (Êp 4,1-6)
Thánh Phaolô kêu gọi tín hữu Êphêxô sống hòa thuận hiệp nhất với
nhau.
- Lời kêu gọi này rất tha thiết, bởi vì lúc đó Phaolô đang ngồi tù
mà vẫn phải băn khoăn lo lắng cho họ.
- Muốn hòa thuận hiệp nhất thì phải khiêm tốn, hiền hòa, nhẫn nại
và chịu đựng nhau.
- Lý do phải hoà thuận và hiệp nhất là vì mọi người cùng một thân
thể, một tinh thần, một niềm hy vọng, một phép rửa, một đức tin và
một Thiên Chúa là Cha.
IV. GỢI Ý GIẢNG
* 1. Lòng rộng rãi của Chúa
Phép lạ hóa bánh ra nhiều là hình bóng của bí tích Thánh Thể. Nhưng
trước khi là hình bóng đó, tự nó, phép lạ này cũng có một ý nghĩa được
nhiên, nó biểu lộ tấm lòng rộng rãi của Chúa đối với loài người.
Thánh Gioan ghi lại rất nhiều chi tiết về lòng rộng rãi ấy:
- Trước đó Đức Giêsu đã chữa cho rất nhiều người bệnh tật.
- Chính Đức Giêsu ngước mắt nhìn dân chúng và Ngài biết họ đói,
chính Ngài nẩy ra ý định kiếm cái gì cho họ ăn.
- Chẳng những Ngài lo cho họ ăn no, mà còn thừa thải.
- Chi tiết Đức Giêsu bảo họ ngồi xuống trên thảm cỏ là một so sánh
kín đáo Đức Giêsu với người mục tử nhân lành nuôi dưỡng đoàn chiên
mình.
Trong Tin Mừng, đây không phải là chỗ duy nhất nói đến lòng rộng rãi
của Chúa. Ở chương 6 Tin Mừng Mt, Đức Giêsu cũng bảo chúng ta đừng bận
tâm lo lắng đến những nhu cầu vật chất của cuộc sống này, vì Cha trên
trời đã biết chúng ta cần những thứ đó và đã lo sẵn tất cả cho chúng ta.
Tài nguyên của trái đất này vẫn còn dư thừa đối với những nhu cầu của
nhân loại. Ngoài ra còn rất nhiều nguồn tài nguyên chưa khai thác hết.
Sở dĩ ở miền này miền nọ có những dân tộc còn đói, và sở dĩ trong cùng
một miền có những người còn đói, đó là vì còn nhiều người chưa đủ tin
tưởng vào lòng rộng rãi của Chúa: họ sợ thiếu, nên họ dành giật và tích
trữ.
Em bé trong đoạn Tin Mừng này đã không sợ như thế nên em đã dám chia
sẻ 5 chiếc bánh và hai con cá của em. Kết quả: chẳng những bản thân em
mà tất cả hàng mấy ngàn người đều no nê thừa thải.
Chúa rất rộng rãi, nhưng con người lại hẹp hòi. Đó là lý do của thảm
cảnh nhân loại hiện nay.
* 2. Phép lạ hóa bánh ra nhiều
Đây là một phép lạ lớn: Đức Giêsu đã làm cho có lương thực cho một số
đông người ăn no nê thừa thải: đàn ông là 5000, nếu cộng thêm độ 5000
đàn bà và khoảng 2000 trẻ em mà thánh Gioan không kể ra, thì con số lên
tới khoảng 12.000. 12.000 người ăn no nê và dư lại 12 thúng đầy. Quả là
một phép lạ to lớn.
Nhưng có một điều chúng ta phải lưu ý, đó là Chúa muốn cho phép lạ
lớn lao này có sự góp phần của loài người:
- Chúa đã làm phép lạ từ 5 cái bánh và 2 con cá của một em nhỏ.
- Khi bánh và cá đã hóa ra nhiều rồi, Chúa nhờ các tông đồ đi phân
phát cho dân chúng.
Dĩ nhiên, với quyền phép vô biên, Chúa có thể một mình làm được phép
lạ này, nhưng Chúa đã cố ý dành phần cho con người góp tay hợp tác vào.
Đây là lề lối hành xử hầu như thường xuyên của Chúa:
- Phép lạ đầu tiên Chúa làm ở Cana biến nước thành rượu: Chúa cũng
nhờ các gia nhân xách nước đổ sẵn vào các lu.
- Các phép lạ khác cũng vậy, Chúa đều đòi người ta hợp tác, hợp
tác ít ra cũng bằng một thái độ tin tưởng vào Chúa. Thường trước khi
làm một phép lạ, Chúa hỏi "Con có tin không?", và sau khi làm phép
lạ, Chúa nói "Đức tin của con đã cứu con".
- Công cuộc lớn lao nhất của Chúa là cứu chuộc loài người. Chúa
cũng đòi loài người hợp tác. Cho nên thánh Augustinô nói "Khi tạo
dựng con Chúa không cần hỏi ý con, nhưng khi cứu chuộc con Chúa cần
con phải góp phần vào đó".
Phần Chúa thì mặc dù có quyền phép vô biên, muốn làm gì cho loài
người chúng ta cũng được, nhưng Chúa muốn chúng ta góp phần của chúng ta
vào. Còn về phần chúng ta thì thường chúng ta quên ý muốn đó của Chúa.
Khi chúng ta muốn Chúa giúp chúng ta điều gì, chúng ta thường chỉ biết
cầu xin, cầu xin rồi chờ Chúa ban ơn chứ không chịu khó góp phần cố gắng
của chúng ta vào. Thậm chí phần hợp tác tối thiểu là tin tưởng trọn vẹn
vào Chúa thì ta cũng có khi không tin mấy nữa, có người vừa cầu xin với
Chúa vừa chạy tới các thầy bói thầy bùa giúp sức. Có lẽ chính vì thế
nghĩa là vì ta không góp phần và không tin cho đủ nên nhiều khi những
lời cầu xin của chúng ta đã không đem lại kết quả như ta mong muốn.
Ơn Chúa lúc nào cũng sẵn sàng ban, kể cả phép lạ Chúa cũng sẵn sàng
làm. Nhưng biết bao lần chúng ta đã không chịu hưởng nhờ, là vì ta đã
không góp phần của ta với ơn Chúa, hoặc ta không tin đủ vào ơn Chúa.
Cụ thể:
- Nếu chúng ta xin Chúa giúp cho gia đình chúng ta được hoà thuận,
thì đừng có cầu xin suông, nhưng vừa cầu xin vừa có những cố gắng
làm hoà lại với nhau như cặp vợ chồng trong câu chuyện vừa kể trên.
- Nếu chúng ta xin Chúa giúp gia đình chúng ta thoát cơn túng
thiếu, thì cũng đừng cầu xin suông, nhưng vừa cầu xin vừa cố gắng
dẹp bỏ những nguyên nhân gây cảnh túng thiếu ấy như ăn xài hoang
phí, rượu chè, cờ bạc... và đồng thời cần cù làm ăn, tiêu xài cố suy
tính cân nhắc cẩn thận...
- Nếu chúng ta xin Chúa hoán cải tâm hồn của một đứa con hoang
đàng, chúng ta cũng đừng cầu xin suông, nhưng vừa cầu xin, vừa tìm
cách tách nó khỏi những bạn bè xấu, những môi trường xấu và làm
nhiều gương tốt trước mặt nó.
* 3. Phép lạ của lòng quảng đại
Một vị linh mục kia đã giảng rằng: phép lạ hóa bánh ra nhiều là phép
lạ của lòng quảng đại. Trước hết là lòng quảng đại của em bé đã hiến năm
chiếc bánh và hai con cá cho Đức Giêsu. Số bánh và cá đó không nhiều.
Nhưng với em bé thì nó nhiều lắm vì đó là tất cả những gì em có. Có rất
nhiều người sẵn sàng cho đi từ cái có nhiều của mình, nhưng rất ít người
chịu cho đi từ cái có ít của họ. Vì thế, việc em bé cho hết năm chiếc
bánh và hai con cá là một phép lạ của lòng quãng đại. Kế đến là lòng
quảng đại của Đức Giêsu. Chẳng những Ngài cho mọi người được ăn, mà còn
muốn ăn bao nhiều tuỳ thích, rồi còn dư lại 12 thúng nữa.
Giảng xong, vị linh mục rất hài lòng, nghĩ rằng mình đã giảng một bài
rất hay. Khi vị linh mục vào phòng áo, một bà cụ già cũng vào và hỏi xem
có ai thấy cái túi xách của bà để quên trong nhà thờ không. Cậu bé giúp
lễ trả lời là không ai thấy cả. Vị linh mục cứ tưởng bà sẽ mỉa mai, đại
khái như "Cái hạng người đã đến nhà Chúa mà còn ăn cắp thì hết nước
nói". Nhưng bà cụ không nói thế, bà chỉ nhỏ nhẹ: "Chắc là người lấy cái
túi đó cần đến nó hơn tôi". Vị linh mục hỏi tiếp: "Thế trong túi có gì
vậy?". Bà đáp: "Chỉ có hai chiếc bánh".
Câu trả lời khiến vị linh mục vui vui vì thấy câu chuyện hơi trùng
hợp với bài giảng của mình. Nhưng đồng thời ngài cũng thấy xấu hổ, vì
nếu ở vào hoàn cảnh của bà thì chắc ngài không thể quảng đại như vậy.
Ngài cũng còn xấu hổ khi nghĩ rằng ngài chỉ giảng bằng miệng, còn bà cụ
thì thực hành điều ngài giảng. Quả thực bà rất có lòng quảng đại.
Quảng đại phải là một nhân đức của người kitô hữu. Nhân đức này lại
có nhiều dịp thể hiện, vì hằng ngày ta gặp biết bao người và bao nhiêu
dịp để thể hiện nó. Và chúng ta có thể thể hiện quảng đại bằng nhiều
cách: cho đi tiền bạc, cho đi của cải, cho đi thời giờ, cho đi công sức,
cho đi sự quan tâm, cho đi lòng thương mến v.v.
Và quảng đại cũng trổ sinh niềm vui. Ít khi ta gặp một người nào
quảng đại mà buồn. Cũng như ít khi ta gặp người nào bủn xỉn mà vui.
(Viết theo Flor McCarthy)
* 4. Những người thiện nguyện
Hàng năm, cứ vào ngày 5-12 toàn thế giới mừng ngày "Những Người Thiện
Nguyện Quốc Tế". Đây là ngày dành để tri ân những con người hiến thân
phục vụ không công cho đồng loại, và cũng là ngày mời gọi mọi người dấn
thân phục vụ tha nhân.
Được thành lập từ năm 1986, đến nay tổ chức đã có khoảng 35 cơ quan
thiện nguyện chiêu mộ và gửi người đi khắp nơi để phục vụ mọi tầng lớp
trong xã hội.
Từ một thanh niên làm việc tại các nước nghèo cho đến chuyên viên tổ
chức các cuộc lạc quyên. Từ một cán sự y tế phục vụ thổ dân Châu Phi cho
đến các chuyên gia phục vụ dự án phát triển các nước thuộc Thế giới thứ
ba. Tất cả đều được thúc đẩy bởi một tinh thần phục vụ yêu thương, một
tấm lòng nhân ái vị tha.
Ngày Quốc Tế Những Người Thiện Nguyện là bài ca dành cho một nhân
loại đang nỗ lực vươn tới một thế giới đầy tình nhân ái.
*
Đức Giêsu chính là mẫu gương sáng ngời của những con người thiện
nguyện. Người không chỉ sống nghèo, mà còn sống cho người nghèo. Người
không chỉ rao giảng Nước Trời, mà còn chữa mọi bệnh hoạn tật nguyền.
Người đem ơn cứu độ cho cả hồn lẫn xác.
Hôm nay, Người "nuôi năm ngàn người ăn no". Người biết lòng họ rất
vui khi nghe giảng, nhưng Người cũng biết bụng họ rất đói, Người muốn
tặng họ một bữa ăn đơn giản, bất ngờ, một bữa ăn tập thể ngoài trời. Bữa
ăn tràn đầy niềm vui.
Nhưng niềm vui chỉ được trọn vẹn khi có những con người thiện nguyện:
"Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?" (Ga.6,5). Đức Giêsu đặt
các tông đồ vào nỗi bận tâm của Người. Người cần sự cộng tác của họ.
Người cần những con người thiện nguyện. Người cần một Anrê giới thiệu
một bé trai. Người cần một bé trai dâng tặng bữa ăn trưa của mình. Người
cần các tông đồ ổn định chỗ ngồi. Chính nhờ những con người thiện nguyện
ấy, mà phép lạ được thực hiện.
Năm 1999 Giải Nobel Hòa Bình đặc biệt dành cho tập thể những con
người thiện nguyện. Đó là "Tổ Chức Các Thầy Thuốc Không Biên Giới".
Những con người này suốt đời hiến thân cho tha nhân không phân biệt màu
da, chủng tộc, tôn giáo, chính trị. 980.000 đôla tiền thưởng của họ cũng
sẽ được dành cho những con người bất hạnh trên toàn trái đất.
Thế giới văn minh ngày nay vẫn còn là một thế giới đói nghèo, vì 80%
của cải trên trái đất này đang nằm trong tay 20% những người giàu sang
phú quí. Vậy cái đói trên thân xác vẫn còn làm quay quắt con người thời
nay. Có biết bao tâm hồn thiện nguyện xót xa trước cảnh đói nghèo đã bắt
tay vào cuộc với niềm tin: dù chỉ với "năm chiếc bánh và hai con cá".
Thiên Chúa cũng sẽ làm cho con người được no nê ân phúc. Người sẽ biến
đổi gương mặt thế giới trở nên nhân bản hơn. Người sẽ tô điểm cho bộ mặt
trái đất trở nên tươi tốt hơn.
Thế giới này cần những con người thiện nguyện dám sống chết cho tha
nhân. Thế giới này cần các tín hữu Kitô dám đưa những bàn tay ra để chia
sẻ nâng đỡ. Thế giới này cần có những Phanxicô Assisi, Mahatma Gandhi,
Albert Shcweitzer, Têrêxa Calcutta… để ra đi phục vụ muôn người khốn khổ
bất hạnh.
*
Lạy Chúa, Chúa không ngừng khơi dậy trong chúng con những tâm hồn
quảng đại, những con tim hiến thân cho đồng loại. Xin cho chúng con luôn
sẵn sàng góp phần bé nhỏ của mình trong công việc phục vụ anh em nghèo
đói chung quanh chúng con. Amen. (Thiên Phúc, "Như Thầy đã yêu")
* 5. "Ngài cầm lấy bánh dâng lời tạ ơn"
Tạ ơn Chúa trước khi ăn là một thói quen tốt, bắt chước việc Đức
Giêsu đã làm ngày xưa: "Ngài cầm lấy bánh dâng lời tạ ơn".
Một gia đình nọ cũng có thói quen tốt ấy. Khi mọi người đã ngồi vào
bàn, ai nấy cúi đầu, đứa con gái út đọc lời cầu nguyện "Lạy Chúa, chúng
con tạ ơn Chúa vì ơn lành Chúa đã ban cho chúng con. Tạ ơn Chúa đã ban
cho chúng con có bữa ăn ngon này".
Mỗi lần như thế, người cha đều sung sướng trong lòng. Nhưng một hôm,
lời cầu nguyện của đứa con lại khiến ông ray rứt. Hôm đó, sau khi nghe
con cầu nguyện, ông chợt nghĩ tới bài báo ông vừa đọc: trên thế giới có
tới 40 triệu người đói, và một phần ba trẻ con Châu Phi bị suy dinh
dưỡng. Ông suy nghĩ: Bởi đâu mà gia đình ông no đủ đang khi biết bao
người khác phải đói rách? Phải chăng gia đình ông tốt hơn hay xứng đáng
hơn những người ấy? Phải chăng gia đình ông có ăn vì gia đình ông được
Chúa thương hơn những người khác? Hôm đó, những câu hỏi như thế cứ ám
ảnh tâm trí ông khiến ông ăn mà chẳng thấy ngon miệng tí nào.
Tạ ơn Chúa vì những ơn lành Ngài ban cho ta thì chưa đủ, việc tạ ơn
này phải đi kèm với ý thức về trách nhiệm mà ơn lành Chúa đã trao phó
cho ta nữa. Nói cách khác, ta không thể tạ ơn Chúa đã ban cho ta có cơm
ăn hằng ngày mà không nghĩ đến trách nhiệm của ta đối với những người
đói khát; ta không thể tạ ơn Chúa đã cho ban cho ta có tiền bạc, công ăn
việc làm mà không nghĩ đến trách nhiệm đối với những người nghèo túng và
thất nghiệp.
Chúng ta không thể làm phép lạ hóa bánh ra nhiều như Đức Giêsu đã
làm, nhưng chúng ta có thể chia bánh của ta cho nhiều người khác, hoặc
lấy tiền mua bánh cho nhiều người khác. Đức Giêsu vẫn còn tiếp tục hỏi
ta như đã hỏi Philíp ngày xưa: "Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?"
* 6. Phải biết thế nào là đói
Dưới triều vua Salomon, ở Giêrusalem có một người tên là Simeon rất
giàu nhưng rất keo kiệt. Hắn đối xử rất tệ với các đầy tớ, bắt họ làm
việc thật vất vả nhưng chỉ cung cấp lương thực ở mức tối thiểu. Bởi đó
con cái họ thường đói.
Thế rồi trong nước xảy ra nạn đói. Những người nhà giàu khác mở kho
lúa của mình phân phát cho người nghèo. Nhưng Simeon thì không, hắn còn
lấy thêm khóa để khóa chặt các kho lúa của hắn.
Việc làm của Simeon đến tai vua Salomon. Nhà vua nghĩ ra một diệu kế:
ngài sai sứ giả đi mời Simeon đến dùng bữa với ngài tối hôm sau. Hắn rất
hãnh diện. Và để có thể ăn uống no nê những thức ăn hoàng gia, cả ngày
hôm sau hắn nhịn không ăn vì cả nên đói rát cả ruột. Đến tối hắn vội
vàng vào cung. Một người hầu mời hắn vào phòng khách và thông báo một
vài quy định: thứ nhất không được xin nhà vua hoặc các người hầu bất cứ
điều gì cả; thứ hai không được hỏi cũng không được than phiền một câu
nào cả; thứ ba, nếu nhà vua có hỏi ăn ngon không thì phải trả lời là
ngon vô cùng. Sau khi giải thích rõ 3 điều đó rồi, người hầu hỏi: "Ông
có đồng ý những điều kiện ấy không?". Hắn đáp "Đồng ý". Người hầu nói:
"Vậy thì ông hãy ngồi đợi ở đây. Khi tới giờ ăn thì tôi sẽ gọi ông".
Trong khi hắn ngồi đợi, mùi thức ăn thơm phức từ nhà bếp bay lên
khiến hắn đang đói lại càng đói thêm, đến nỗi chảy cả nước miếng. Và rồi
giờ ăn cũng đến. Vua Salomon bảo hắn: "Hãy ngồi xuống và muốn ăn bao
nhiêu tuỳ ý". Simeon ngồi xuống. Một người hầu mang đến cho nhà vua một
con cá chiên đựng trong một đĩa bằng vàng. Nhà vua vừa ăn vừa nói "Món
cá này ngon tuyệt". Sau khi vua ăn xong, người hầu mang đến cho Simeon
một đĩa cá y như vậy. Nhưng hắn chưa kịp đưa tay ra thì người hầu đã vội
vàng rút đĩa cá lại mang xuống bếp. Simeon tức quá định phản đối, nhưng
nhớ lại những quy định mà mình đã đồng ý nên phải ngậm miệng.
Tiếp đến, người hầu mang tới cho nhà vua một tô canh thơm phức. Nhà
vua uống cách rất ngon lành. Sau khi vua uống xong, người ta cũng mang
cho Simeon một tô y như thế, và cũng vội vàng rút lại mang xuống nhà bếp
y như thế. Khi đến món tráng miệng, sự việc lại tiếp tục giống như vậy.
Simeon ức vô cùng nhưng cũng chẳng dám làm gì.
Cuối bữa ăn, vua Salomon hỏi: "Hy vọng là ông đã ăn ngon miệng". Tên
nhà giàu vội vàng đáp: "Vâng tâu bệ hạ, ngon vô cùng". Và hắn vội vàng
đứng dậy cáo từ để sớm về nhà giải quyết cơn đói đang cồn cào trong
bụng. Nhưng nhà vua ngăn lại: "Còn sớm chán mà. Hãy ở lại nghe các nhạc
công của trẫm. Họ muốn trình diễn cho ông thưởng thức". Buổi hòa nhạc
kéo dài tới mấy tiếng đồng hồ. Hắn lại đứng dậy định ra về, nhưng nhà
vua lại bảo "Đã khuya quá rồi ông bạn ạ. Ta cho phép ngươi ngủ lại đêm
nay trong hoàng cung". Chẳng thể làm cách nào khác, tên nhà giàu keo
kiệt đành phải ở lại.
Nằm trên giường mà bụng đói cồn cào, hắn không tài nào ngủ được. Hắn
cứ suy nghĩ: "Sao nhà vua mời mình dùng bữa mà lại chẳng cho mình ăn cái
gì cả?" Và hắn đã tự tìm được câu trả lời: Nhà vua muốn hắn có dịp cảm
thấy đói thì khổ như thế nào. Từ đó, Simêon quyết định sẽ không bao giờ
để các đầy tớ của mình bị đói nữa. (Viết theo Flor McCarthy)
* 7. Chứng từ về chia xẻ
"Để an ủi gia đình chị Tuyết góa bụa trong cảnh thiếu thốn, trong một
dịp lễ, gia đình tôi làm thịt thỏ có dành cho gia đình chị Tuyết vài ký
thịt đã nấu sẵn, gọi là để khuyến khích 3 cháu nhà chị ấy đang phải học
hành vất vả để thi cuối năm. Chính trong dịp mang thịt thỏ biếu gia đình
chị Tuyết, gia đình chúng tôi cảm động được biết thêm về hoàn cảnh đặc
biệt của chị Tuyết. Chúng tôi hết lòng tạ ơn Chúa đã an bài để luôn có
người tới giúp đỡ gia đình chị Tuyết.
Ba năm về trước: Dịp xin tiền trợ cấp cho 3 cháu nhỏ nhà chị Tuyết đi
học, gia đình chúng tôi có cử người đến thăm gia đình chị Tuyết và được
biết:
Thứ nhất, nhà chị Tuyết đúng là một túp lều tranh, không có sự an
toàn tối thiểu để khỏi mất ngay cả cái chậu hay cái nồi trong nhà. Chưa
nói đến tình trạng thiếu bàn ghế để mời khách ngồi.
Thứ hai, chồng chị Tuyết là thương phế binh chế độ cũ, từ lâu không
có khả năng đảm đang lo cho kinh tế gia đình.
Thứ ba, các cháu ở cỡ tuổi 11, 14 và 16 còn cần phải đi học.
Thêm vào đó là một bầu khí tự ti mặc cảm do người gia trưởng là
thương phế binh chế độ cũ. Cả việc hợp thức hoá hôn nhân nơi xã ấp cũng
gây ngại ngùng nên không được thực hiện.
Ba năm về sau: - Ba năm về sau khi gia đình chúng tôi mang thịt tới
biếu, gia đình chị Tuyết vẫn túng thiếu, nhưng ít nhất về nhà ở đã được
cải thiện. Điều quan trọng là có những người thân quen gần xa góp phần
giúp đỡ chị Tuyết. Chúng tôi chỉ có thể nêu một số những giúp đỡ cụ thể.
+ Nhà mới xây 5m x 13m với cửa kiếng và nền lát gạch tầu tráng men.
Điều quan trọng là người đảm đang việc xây cất đã cho thấy lòng tốt
trước sau như một với gia đình chị Tuyết. Ông Dương chỉ thân quen với
chồng chị Tuyết, không những đã lo hết giấy tờ để chị Tuyết có thể đưa
xác chồng về mai táng sau cái chết đột ngột nơi bệnh viện (rắc rối một
phần do hôn nhân chưa được hợp thức hoá), mà còn xây cho gia đình chị
Tuyết căn nhà nói trên như ông đã hứa với chồng chị Tuyết khi mua nền
nhà cũ của gia đình chị Tuyết.
Tay Phải Làm Tay Trái Chẳng Biết
+ Tay phải làm tay trái chẳng biết: - Được biết dịp an táng chồng chị
Tuyết, tiền phúng điếu gia đình, nhà hiếu nhận được trên 10 triệu đồng,
một phần do các bạn học của chồng chị Tuyết ở trường Đồng Công xưa. Khi
người gia đình chúng tôi mang thịt thỏ tới biếu, thì một cô giáo viên
mẫu giáo cũng vừa bước vào. Cô này vẫn hay lui tới, khi mang nải chuối,
lúc mang ký thịt, lúc khác mang theo tấm vải để chị Tuyết may áo quần
cho các cháu. Tất cả những quà tặng đó đều theo tinh thần Tin Mừng tay
phải làm tay trái chẳng biết. Sau cô giáo là chính bà Dương đưa tặng chị
Tuyết cái chạn bằng nhựa có đựng bát đĩa mới. Được biết trước đó, ông bà
Dương đã tặng các cháu nhà chị Tuyết máy TV đen trắng để coi. (Lm
Augustine sj, Vietcatholic 2001)
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế: Anh chị em thân mến, dân chúng xưa đói khát, cả tâm hồn lẫn
thể xác, và Đức Giêsu đã rộng lòng để thỏa mãn họ cả xác hồn. Chúng ta
hãy tha thiết cầu xin Người:
1. Xin cho mọi người trong Hội thánh luôn sống hiệp thông với Chúa
nhờ Bí tích Thánh Thể / để có thể quan tâm chia sẻ cho những người đang
đói khát về tinh thần cũng như vật chất.
2. Xin cho các chính quyền trên thế giới / biết tận tâm lo thỏa mãn
các nhu cầu vật chất như cơm ăn, áo mặc, nhà cửa / và các nhu cầu tinh
thần như tự do, hòa bình, văn hóa, tôn giáo / để mọi người dân sống đúng
phẩm giá con người hơn.
3. Xin cho những người đang là nạn nhân của chậm tiến, đói nghèo và
dốt nát / được nhiều người khá giả hơn quan tâm giúp đỡ / để sớm thoát
khỏi cảnh lầm than cơ cực.
4. Xin cho mọi người trong cộng đồng xứ đạo chúng ta biết giúp đỡ và
chia sẻ cho nhau / noi gương cộng đồng các tín hữu đầu tiên / để không
còn ai trong cộng đồng chúng ta còn dốt nát và đói nghèo.
Chủ tế: Lạy Đức Giêsu, chúng con họp nhau dâng lễ tạ ơn Chúa, vì đã
quan tâm nuôi dưỡng cả xác hồn chúng con. Xin cho chúng con biết chia sẻ
những hồng ân đã lãnh nhận cho mọi người chung quanh chúng ta. Chúa là
Đấng hằng sống và hiển trị...
VI. TRONG THÁNH LỄ
- Trước kinh Lạy Cha: Khi chúng ta cầu xin cho có "lương thực hằng
ngày", một mặt chúng ta xin Chúa quan tâm đến những nhu cầu đời sống
chúng ta, nhưng mặt khác chúng ta cũng hãy xin cho mình biết phó
thác cuộc sống trong tay Chúa quan phòng.
- Trước Rước lễ: Mình Thánh Chúa mà chúng ta sắp rước còn quý giá
gấp bội so với những chiếc bánh và những con cá mà dân Do Thái ngày
xưa được ăn. Chúng ta hãy rước lễ trong tâm tình yêu mến và tạ ơn
sốt sắng.
VII. GIẢI TÁN
Chúa đã nuôi dưỡng chúng ta trong Thánh lễ này và hằng nuôi dưỡng
chúng ta mãi mãi. Chúng ta cũng hãy rộng rãi chia xẻ với anh chị em
chúng ta. |