Chúa nhật VII thường niên - Năm B
TẠI SAO ?
SƯU TẦM

Sự tha thứ của Thiên Chúa có thể tìm thấy qua tác vụ của bất cứ linh mục nào, chính linh mục cũng mang trong mình vết nhơ tội lỗi và cần được tha thứ. Nhưng khi chia sẻ quyền bính của Đức Kitô mỗi linh mục trở thành người chữa trị thương tích. Tuy nhiên không phải linh mục tha thứ, nhưng Đức Kitô hành động qua linh mục.

Nhiều người đặt vấn đề: Tại sao xưng tội với một linh mục mà không xưng trực tiếp với Thiên Chúa? Theo quan điểm của Thiên Chúa, câu trả lời rất đơn giản: Vô lý. Chúng ta thường tìm lý lẽ cho mình. Không còn là sự tha thứ đơn giản nữa.

Việc xưng tội tốt cho linh hồn. Điều xấu người ta làm mà không thể nói ra sẽ là một con sâu đục khoét tâm hồn người đó. Chúng ta có nhu cầu nói về điều quấy rầy chúng ta. Khi xưng tội, chúng ta có thể nói hết mọi việc về mình và biết rằng chúng sẽ không bao giờ bị tiết lộ. Vì thế nó hoàn thành một nhu cầu sâu xa của con người là muốn cởi mở tâm hồn mình. Chúng ta cũng có nhu cầu hướng dẫn. Việc xưng tội đáp ứng nhu cầu này.

Đi xa hơn nữa, chúng ta cần ngoại giới hóa – bằng chữ, dấu chỉ, động thái – điều ở trong tâm trí chúng ta. Chúng ta cần một biểu lộ rõ ràng sự tha thứ của Thiên Chúa. Chúng ta cần nhìn, nghe và cảm nhận sự tha thứ chứ không chỉ nghĩ về nó. Chúng ta cần có những người khác giúp chúng ta ngoại giới hóa điều ở bên trong và mở lòng mình ra trước mặt Thiên Chúa. Những người khác giúp chúng ta cảm nghiệm và công bố lòng thương xót của Thiên Chúa trong đời sống chúng ta.

Chúng ta không trực tiếp đến với Thiên Chúa khi có những bệnh tật của thân xác. Vậy tại sao chúng ta đến trực tiếp với Người khi có bệnh linh hồn? Không đi xưng tội, lừa dối chính mình, tránh né, hoãn lại ngày đền tội xem ra dễ dàng hơn. Ngày đó với chúng ta là quá muộn. Xưng tội có nghĩa là đối diện với thực tại về chính mình.

Nhưng chỉ đi xưng tội không chưa đủ. Người trưởng thành có thể xưng tội như lúc ở tuổi mười hoặc mười hai. Người ta thường khước từ nhìn xa hơn những lỗi phạm của cá nhân. Dù sao sự phạm lỗi cũng tự nó đã là một sự đoạn tuyệt hay một triệu chứng. Chúng ta phải quan niệm toàn thể con người mình. Chúng ta phải xem xét công việc, sự đau khổ, những cám dỗ, cuộc chiến đấu cho điều thiện hảo và những thiếu xót trong cuộc chiến đấu ấy.

Việc xưng tội bao hàm một sự xét mình đau đớn. Chúng ta phải đi đến cùng khía cạnh đen tối của chính mình. Chúng ta phải nhớ rằng Đức Kitô không muốn lên án chúng ta, nhưng muốn cứu chúng ta. Chúng ta được mời gọi tự phán xét mình, nhìn lại chính mình. Thừa nhận sự nghèo nàn, yếu đuối, tội lỗi của mình không phải là việc dễ dàng. Nhưng chúng ta muốn tìm thấy sự sạch sẽ, nguyên vẹn và bình an.

Một số người giữ mãi tội lỗi của họ trong quá khứ như thể họ không thật sự tin rằng Thiên Chúa đã tha thứ cho chính mình. Những người như thế có thể học tập thánh Phêrô. Tôi chắc chắn rằng thánh Phêrô không bao giờ quên sự kiện ông chối Đức Giêsu. Nhưng tội ấy không ám ảnh ông như kiểu một số người bị tội lỗi của họ ám ảnh.

Phêrô đã học được nhiều điều từ sự vấp ngã của ông. Ông khám phá sự thật rất đau đớn về chính mình. Ông không mạnh mẽ, can đảm và quảng đại như ông đã nghĩ về mình. Nhưng ông cũng đã học một sự thật tuyệt vời về Đức Giêsu. Ông học được rằng cho dù ông chối Người, Đức Giêsu vẫn yêu thương ông. Chính sự yêu thương này có thể làm một giờ đau khổ và hổ thẹn của ông thành một giờ của ân sủng và cứu chuộc.

Chúng ta cũng có thể học từ tội lỗi của chúng ta. Chúng ta học biết sự yếu đuối của chúng ta. và chúng ta học biết sự thiện hảo của Thiên Chúa, bởi vì chúng ta cảm nghiệm được tình yêu và lòng thương xót của Người trong tội lỗi của chúng ta. Khi chúng ta học từ sự vấp ngã, và khi nhớ lại điều đó thì điều thích đáng nhất là biểu lộ lòng biết ơn Thiên Chúa thay vì dằn vặt chính mình.