Chúa nhật VII thường niên - Năm B
LÒNG NHÂN TỪ CỦA CHÚA
SƯU TẦM

Qua đoạn Tin Mừng vừa nghe cũng như qua từng ngày trong suốt cả cuộc đời của Chúa Giêsu, chúng ta thấy nổi bật lên một tấm lòng nhân từ và thương xót.

Thực vậy, trước khi làm phép lạ cho bánh hoá nhiều để nuôi đám đông trong hoang địa, Chúa Giêsu đã nói:

- Ta thương dân này.

Chỉ một vài chữ ngắn ngủi này mà thôi cũng đã đủ tóm lược tất cả cuộc sống và hành động của Chúa.

Đúng thế, nhìn vào cuộc sống của Chúa, chúng ta thấy Ngài luôn dành những tình cảm ưu ái cho những người khổ đau và yếu đuối.

Trước hết là những trẻ nhỏ, đơn sơ và bé bỏng, bất lực trước những hiểm nguy và khó khăn của cuộc đời.

Phúc âm đã kể lại: Ngày kia Ngài đã chúc lành cho các em nhỏ và nói với các môn đệ:

- Ai tiếp đón một trong số những em nhỏ này vì danh Ta thì đó là tiếp đón chính Ta vậy.

Ngày khác các bà mẹ dẫn con cái của mình đến với Chúa để xin Ngài chúc lành. Các môn đệ đã xua đuổi vì không muốn Chúa bị quấy phá, nhưng Chúa đã phán bảo:

- Hãy để cho các trẻ nhỏ đến cùng Ta.

Ngài đã lấy trẻ nhỏ làm gương mẫu cho chúng ta:

- Nếu các con không trở nên giống trẻ nhỏ, các con không được vào Nước Trời.

Thứ đến, Ngài còn dành những tình cảm ưu ái đối với những người nghèo khổ.

Ai là người đã được diễm phúc thờ lạy Chúa đầu tiên nơi máng cỏ Bêlem, nếu không phải là thánh Giuse, Mẹ Maria và các mục đồng, tất cả đều là những người nghèo hèn và túng thiếu.

Sau này trong bài giảng trên núi Ngài cũng đã cầu chúc

- Phúc cho những người nghèo khổ, vì Nước Trời là của họ.

Trái lại, bọn Biệt phái và Pharisêu giàu có thì lại coi nghèo túng là một tai họa, là một lời nguyền rủa.

Chúa Giêsu còn đặc biệt chăm sóc đến những người đau yếu bệnh tật.

Thực vậy mà Ngài đã làm biết bao phép lạ để xoa dịu những nỗi thống khổ mà họ phải chịu. Như vậy cũng đã đủ để chứng tỏ rằng Ngài luôn lưu ý và dành cho họ những tình cảm đặc biệt.

Nhưng quan trọng hơn cả Ngài đã xót thương và tha thứ cho những kẻ tội lỗi. Ngài thường lui tới với họ:

Chẳng hạn Ngài đã đến dự tiệc tại nhà ông Giakêu. Ngài đã gọi họ làm môn đệ của mình như trường hợp của Matthêu, của Phêrô. Ngài không kết án nhưng sẵn sàng tha thứ, chính vì thế Ngài đã cứu người đàn bà ngoại tình mà chiếu theo luật Do thái là sẽ bị ném đá cho chết.

Trong những lời giảng dạy Ngài đã sánh ví mình như người mục tử lang thang tìm kiếm con chiên bị lạc mất, Ngài đã sánh ví mình như người đàn bà tìm kiếm đồng bạc đánh rơi, hay như người cha mòn mỏi trông chờ đứa con hoang đàng và Ngài đã kết luận:

- Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi kẻ tội lỗi…Không phải người khỏe mạnh mà là kẻ đau yếu mới cần đến thày thuốc…Một kẻ tội lỗi trở lại sẽ làm cho cả thiên đàng vui mừng hơn chín nươi chín người công chính không cần sám hối ăn năn.

Còn chúng ta thì sao? Chúa Giêsu đã làm gương cho chúng ta. Sống giữa một xã hội đầy hận thù và oán ghét, điều cần thiết chúng ta cần phải làm ngay, đó là hãy noi theo, hãy bắt chước Chúa, thực hiện những hành động bác ái, để nhờ đó, chúng ta sẽ trở nên những chứng nhân cho tình thương của Chúa. Chúng ta hãy ghi nhớ lời khuyên nhủ của Chúa.

Hơn thế nữa:

- Mỗi lần chúng ta thực hiện một hành vi bác ái cho một trong những kẻ hèn mọn nhất là chúng ta đã làm cho chính Chúa.

Phải chăng Chúa đã chẳng hứa ban hạnh phúc Nước Trời trong ngày sau hết cho những người đã thực thi giới luật yêu thương của Chúa đó sao?