| Chúa Nhật XXXIII thường niên - Năm A |
| BẠN CÓ SỢ THIÊN CHÚA KHÔNG? |
| SƯU TẦM |
|
Phải sợ Thiên Chúa nếu không phải là Thiên Chúa.
Nhưng có sự sợ hãi tốt và có sự sợ hãi không tốt. Dụ ngôn ngày hôm nay
là một bài học nói về hai nỗi sự hãi này. Điều cốt yếu nằm ở trong cuộc
đối thoại giữa người chủ với người đầy tớ thứ ba, tức người tỏ ra sợ
hãi. - Thưa ông chủ, tôi biết ông chủ và tôi sợ ông.
Tôi đã đem đi giấu dưới đất cái mà ông đã giao cho tôi. - A! Ngươi biết ta sao? Điều bi đát chính là việc người đầy tớ biết sai
về ông chủ của mình. Cho nên một số tín hữu nghĩ rằng Thiên Chúa là vị
quan toà tỉ mỉ và khó tính mà nhất thiết người ta đừng gây sự với Ngài.
Người đầy tớ xấu nghĩ tốt hơn cả là sinh sự với Ngài càng ít càng tốt và
làm hết cách để tránh những phiền toái. Đó là sự sợ hãi xấu. Nó vô hiệu hoá, nó làm cho
mình sống một cách tiêu cực: nếu tôi nói điều này, nếu tôi nói điều kia,
điều gì sẽ xẩy đến cho tôi? Chúng ta ẩn mình trong những điều chắc chắn:
điều gì có tính cách bó buộc? Nhưng chúng ta đã chẳng nhận lãnh đức tin để sống
tối đa hay sao? Sống hết sức tích cực. Chúng ta chẳng có Tin Mừng để
thấm nhiễm Tin Mừng vào trong các tư tưởng, các hành vi của chúng ta và
biết điều gì làm Thiên Chúa vui lòng hay sao? Chúng ta chẳng có các bí
tích để mạnh mẽ đương đầu với cuộc sống hay sao? Tất cả những điều đó
đôi khi im lìm như một kho tàng bị che giấu. Chúng ta không dám mạo
hiểm, sự thực hiện các sáng kiến, những dấn thân có đôi chút tàn bạo.
Nếu tôi mất đức tin vào đó thì sao? Nếu tôi để cho nhà của tôi bị xâm
nhập thì sao? Nếu tôi không còn tìm ra thì giờ để cầu nguyện thì sao?
Nếu tôi không có trong tay đủ tiền bạc thì sao? Và nếu ông chủ xét đoán
tôi thì sao? Còn biết bao nhiêu chữ nếu nữa... Cẩn trọng là
tốt, nhưng không thoải mái. Càng đưa ra những giả thiết như thế, điều mà
chúng ta gọi là cẩn trọng chỉ còn là sự sợ hãi mà thôi. Như thế thì cuộc
sống Kitô hữu không nói gì về Chúa Kitô cả! Những người Kitô hữu ở trong
một toà nhà, đi làm việc, đức tin của họ không lan truyền, không gây
ngạc nhiên, không thu hút, thì đức tin đó đóng kén trong sự chờ đợi đầy
sợ hãi và tầm thường. Văn hào Soljenitsyne nói “Tất cả chúng ta bị mê
hoặc chờ đợi điều gì đó đến riêng rẽ; không, không có gì đén riêng rẽ
cả”. Các thánh không chờ đợi, các ngài nhận biết Thiên
Chúa, cá ngài biết yêu thương nhau, và cái nhìn vào Chúa biến các ngài
thành những nhà hoạt động và táo bạo. Các thánh cũng sợ, nhưng đó là sự
sợ hãi đáng ca ngợi! Sợ được yêu thương đến độ đó và không yêu thương
cho đủ. Nỗi sợ của thánh Vincentê Phaolô: “Ngài có thể làm gì hơn nữa?
Người ta hỏi Ngài. –Nhiều hơn thế nữa”. Nhiều hơn thế nữa. Đó là điều mà ông chủ chờ đợi
nơi người đầy tớ sợ hãi, chứ không phải là điều tối thiểu! Chúng ta được
trao ban một cuộc sống chứ không phải hai để sống Tin Mừng thực sự, để
chứng tỏ rằng Thiên Chúa hiện hữu, rằng Ngài muốn chúng ta tin tưởng,
hoạt động. Ông chủ nói: “Khi trở về, tôi muốn thu lại tiền
của tôi cùng với số tiền lời”. Vào cuối cuộc đời chúng ta, Thiên Chúa sẽ
nhìn xem điều gì đã phát sinh từ sự sáng tạo và tình yêu trong cuộc sống
mà Ngài đã giao phó cho chúng ta. Nỗi sợ duy nhất của người Kitô hữu
chính là không làm cho vốn liếng năm tháng của chúng ta sinh hoa kết quả
cho đủ. |