| Chúa Nhật XXXIII thường niên - Năm A |
| TÔI TỚ TRUNG THÀNH |
| SƯU TẦM |
|
Tất cả chúng ta đều là những người tôi tớ của
Thiên Chúa, cùng với những nén bạc Ngài đã trao gửi. Những nén bạc ấy
chính là thân xác và linh hồn, thời gian và tài năng. Nói tóm lại, là
tất cả những gì chúng ta đang có và đang quản lý. Đúng thế, tất cả không phải là của riêng chúng
ta, nhưng là của Thiên Chúa. Ngài trao gửi và cho chúng ta vay mượn
trong một thời gian nào đó, như lời thánh Phaolô đã diễn tả: Những sự
anh em có, há chẳng phải là đã nhận lãnh hay sao? Và nếu đã nhận lãnh,
thì tại sao anh em lại tự phụ, như không cần nhận lãnh. Chính vì thế, chúng ta không được toàn quyền sử
dụng đã đành, mà còn phải chịu trách nhiệm vễ những nén bạc ấy. Chẳng
hạn với thân xác, chúng ta không được ăn uống quá độ, chè chén say sưa
có hại cho sức khỏe, cũng như không được hủy hoại thân xác mình, hay tự
ý đi tìm cái chết. Với linh hồn, chúng ta phải cương quyết chiến
đấu, đừng để cho sự sống ơn sủng mỗi ngày một tàn lụi. Chúng ta phải dứt
khoát khử trừ tội lỗi và làm cho linh hồn mình được hoàn thiện, nhờ Lời
Chúa, nhờ các bí tích và nhờ những tâm tình cầu nguyện gắn bó mật thiết
với Chúa. Tuy nhiên, điều quan trọng, đó là một ngày kia
chúng ta sẽ phải tính sồ cuộc đời trước tôn nhan Chúa. Chúng ta không
biết sự việc này sẽ xảy ra vào lúc nào. Có thể vào ngày chúng ta không
ngờ, vào giờ chúng ta không biết. Chỉ một cơn gió nhẹ cũng đủ kết thúc
cuộc đời, để rồi chúng ta sẽ phải đối diện với lương tâm và với chính
Thiên Chúa. Thế nhưng, đó lại là một sự kện chắc chắn, như
một câu danh ngôn đã diễn tả: Sự chết thì chắc chắn, nhưng giờ chết lại
bấp bênh vô định. Hay như chúng ta cũng thường nói: Đã là người thì ai
cũng phải chết. Đó là qui luật chung của muôn đời. Và sau cái
chết sẽ là cuộc phán xét. Đây là một cuộc phán xét thật công bằng và
chính xác. Cuốn sổ cuộc đời chúng ta được mở rộng, trong đó mọi sự đều
được ghi chép. Khi vị thẩm phán ngự tòa, thì mọi bí ẩn sẽ bị lộ ra,
không tài nào che dấu nổi. Chính vì thế, chúng ta phải quyết tâm làm phát
triển và sinh lời cho những nén bạc Chúa đã trao gửi, bằng cách thực
hiện những hành động bác ái yêu thương, bởi vì đó chính là những vị
trạng sư âm thầm và không tên, nhưng sẽ bào chữa cho chúng ta trước tòa
án tối cao của Thiên Chúa. Đồng thời, bằng cách trung thành với những công
việc bổn phận của mình, tùy theo vai trò, tùy theo đấng bậc, tùy theo
chức vụ mình nắm giữ trong cuộc sống. Và sau cùng, bằng cách sử dụng thời giờ một cách
đúng đắn, vì thời giờ của chúng ta đã được cân đo đong đếm. Hãy sử dụng
thế nào để đem lại lợi ích cho bản thân và cho người khác. Nếu chúng ta
quản lý tốt, chắc chắn chúng ta sẽ không phải run sợ vào giây phút tính
sổ cuộc đời. Trong giây phút trọng đại này, giây phút có tính cách ấn
định số phận đời đời của chúng ta, mọi bạn hữu, dù thân tình đến đâu
chăng nữa, cũng sẽ lìa bỏ chúng ta, chỉ những việc lành phúc đứ mới đi
theo chúng ta mà thôi. Có một câu chuyện ngụ ngôn kể lại rằng: Người kia
phải ra trước tòa Thiên Chúa trong ngày sau hết. Anh bạn thứ nhất thấy
vậy vội vã bỏ chia tay với người ấy. Anh bạn thứ hai bước theo người ấy,
nhưng đã khựng lại khi đứng trước khung cửa hẹp của cái chết. Trong khi
đó anh bạn thứ đã cùng đi với người ấy đến trước tôn nhan Chúa, trình
bày những lý chứng và cứu thoát người ấy khỏi án phạt đời đời. Người bạn thứ nhất là tiền bạc vật chất. Người
bạn thứ hai là cha mẹ và họ hàng thân thích. Còn người bạn thứ ba, luôn
trung thành và bào chữa cho chúng ta, đó chính là những hành động bác ái
yêu thương. Hãy làm cho những nén bạc Chúa đã trao gửi được
sinh lời, nhờ đó giây phút chúng ta tính sổ cuộc đời với Chúa sẽ không
phải là giây phút bẽ bàng và cay đắng, nhưng sẽ là giây phút mừng vui và
hạnh phúc. |