|
1.Giới thiệu Đền Thờ Latêranô
Vương cung Thánh Đường Thánh Gioan Latêranô là một trong những thánh
đường đầu tiên được xây cất sau những cuộc bách đạo ban đầu. Thánh đường
được Hoàng Đế Constantinô xây và được ĐTC Sylvester thánh hiến năm 324.
Thánh Đường này tiếp tục là Nhà Thờ Chánh Tòa của Giám Mục Rôma, Đức
Thánh Cha. Thánh Đường này được gọi là ‘Mater Ecclesiae Romae Urbis et
Orbis’, Mẹ của tất cả các thánh đường ở Rôma và trên thế giới.
Năm 313, sau khi ra chiếu chỉ ở Milano cho giáo hội được tự do hành đạo,
Hoàng Đế Constantine cho xây đền thờ ở Laterano trong thời gian 313-318
để dâng kính Chúa Cứu Thế. Thời Đức Giáo Hoàng Gregorio I (590-604) đền
thờ được dâng kính cả Thánh Gioan Tẩy Giả và Thánh Gioan Tông Đồ. ĐGH
Lucio II đã ấn định tên đền thờ như hiện nay, Đền Thờ Thánh Gioan ở
Laterano, năm 1144.Từ thế kỷ thứ 4 đến thế kỷ thứ 14, đền thờ này là
trung tâm của giáo hội Roma, trụ sở và biểu tượng của Đức Giáo Hoàng.
Như các đền thờ khác, Đền Thờ Thánh Gioan ở Laterano nhiều lần bị
tàn phá, hỏa hoạn, hoang tàn sau hơn 73 năm vắng chủ khi giáo triều dời
về Avignon, Pháp, đươc xây lại như ngày nay thời ĐGH Sisto V
(1585-1590).
Thánh đường dài 130m, có 5 gian. Gian chính dài 87m, rộng 16m, có
tượng 12 Thánh Tông Đồ bằng đá cẩm thạch trắng. Bước vào đền thờ, bên
phải có đàn phong cầm vĩ đại với hai ngàn ống. Sau tòa giám quản cóGiếng
Rửa Tội (theo truyền thuyết, chính Hoàng Đế Constantine được ĐGH
Silvestro rửa tội nơi đây). Ngoài nhà thờ, bên hông trái, có tháp bút
cao nhất (47m) và cổ kính nhất ở Roma bằng đá hoa cương đỏ của Ai Cập có
từ thế kỷ 14 trước Chúa KiTô. Là Mẹ của các nhà thờ và là nhà thờ chánh
tòa của giáo phận Roma, đền thờ Thánh Gioan ở Laterano nhắc nhở các tín
hữu “hồng ân rửa tội” với tất cả ý nghĩa của ơn này và mời gọi các tín
hữu cảm tạ Thiên Chúa bằng chính cuộc sống xứng đáng là con cái Thiên
Chúa trong Đức Giêsu Kitô. (x.BGCN 2008).
2. Chúa Giêsu thánh tẩy đền thờ
Đối với Do thái giáo, Lễ Vượt Qua là một đại lễ, tưởng niệm cuộc
vượt qua Biển Đỏ tiến về Đất Hứa. Lễ Vượt qua được tổ chức vào ngày 15
tháng Nissan, tức là tháng 4 dương lịch.
Mọi người trong đất nước Palestin đều về Giêrusalem dự lễ.Cả
những người tản mác khắp thế giới không bao giờ quên tôn giáo, tổ tiên
cũng về dự đại lễ quan trọng nhất này.
Dầu sống ở xứ nào, người Do thái vẫn ước mơ và hy vọng được dự lễ
Vượt Qua tại Giêrusalem ít nhất là một lần trong đời.
Trong dịp này Chúa Giêsu cùng đi dự lễ Vượt qua với các môn đệ.
Thuế Đền Thờ là một sắc thuế mà mỗi người Do thái từ 9 tuổi trở lên đều
phải đóng.Tiền thuế là ½ siếc-lơ, tương đương với 2 ngày công nhật.
Trong việc giao dịch thương mại, mọi loại tiền đều co giá trị tại
Palestin. Nhưng tiền thuế Đền thờ phải nộp bằng đồng siếc-lơ Galilê hoặc
siếc-lơ của Đền Thờ.
Khách hành hương đến Đền Thờ phải đổi tiền siếc-lơ. Vì vậy trong
sân Đền Thờ có nhiều người làm nghề đổi tiền.Tiền huê hồng khi đổi là ¼
ngày công cho 1đồng. 4 đồng siếc-lơ thì người đổi được lợi một ngày
công. Do đó số tiền thuế Đền thờ và lợi tức đổi tiền thật là lớn.
Điều khiến Chúa Giêsu nổi giận là khách hành hương phải chịu
những tệ nạn của bọn đổi tiền bóc lột với giá cắt cổ.Thật là bất công và
càng tệ hơn nữa khi người ta nhân danh Tôn giáo để trục lợi.
Bên cạnh bọn đổi tiền còn có một số người bán bò, chiên, bồ câu
để khách hành hương mua làm lễ vật toàn thiêu. Điều hết sức tự nhiên và
tiện lợi là có thể mua đựơc các con vật ở sân Đền Thờ. Luật quy định các
con vật làm của lễ phải lành lặn không tỳ vết. Có những chức sắc kiểm
tra khám xét con vật. Mỗi lần khám xét phải trả 1/12 siếc-lơ, không được
mua vật ở ngoài Đền thờ. Khốn nổi, mỗi con vật mua trong đền thờ đắt gấp
15 lần ở bên ngoài. Khách hành hương nghèo bị bốc lột trắng trợn khi
muốn dâng lễ vật. Sự bất công này lại càng tệ hại thêm vì nó làm dưới
danh nghĩa tôn giáo.
Chính vì những điều ấy đã làm Chúa Giêsu bừng bừng nổi giận. Chúa
lấy dây thừng bện thành roi đánh đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra
khỏi đền thờ;còn tiền của những người đổi bạc,Người đổ tung ra,và lật
nhào bàn ghế của họ.
Trong Phúc âm hiếm khi ta thấy Chúa Giêsu nổi giận. Ngài bình
thản đón lấy nụ hôn phản bội của Giuđa; lặng lẽ trước những lời cáo gian
buộc tội; xin Chúa Cha tha thứ cho những kẻ đóng đinh mình vì họ không
biết việc họ làm. Chính Chúa Giêsu đã mời gọi chúng ta học lấy nơi Ngài
bài học hiền lành và khiêm nhường. Vậy mà ở đây, Chúa đã nỗi giận đùng
đùng, lật tung bàn ghế, lấy dây thừng làm roi xua đuổi tất cả.
Khung cảnh đền thờ phải là nơi yên tĩnh, thánh thiêng. Thế mà nay
lại ồn ào huyên náo, mua bán đổi chác, tranh giành, cãi cọ, đôi co như
là một cái chợ buôn bán sầm uất. "Đem tất cả những thứ này ra khỏi
đây,đừng biến nhà Cha Ta thành nơi buôn bán" (Ga 2,16). "Nhà của
Ta là nhà cầu nguyện,còn các ngươi làm thành hang trộm cướp" ( Mt
21,12-13).Chúa Giêsu thất vọng biết bao trong tiếng than thở ấy."Nơi
buôn bán", "Hang trộm cướp", Đền thờ nơi tôn nghiêm thờ
phượng Đức Chúa, nay lại quá bất kính, quá bát nháo khiến Chúa Giêsu
phải đau lòng. Lời ngôn sứ Giêrêmia quở trách dân Do thái xưa đã nên ứng
nghiệm ( x Gr 7,11).
Thế là Chúa Giêsu thực hiện một cuộc thanh tẩy Đền thờ vì Ngài
yêu mến Đền thờ.
"Vì nhiệt tâm lo việc Nhà Chúa, mà tôi đây sẽ phải thiệt thân"
(Tv 69,10).Lòng nhiệt thành với Đền thờ sẽ dẫn Đức Giêsu đến chỗ bị
người đời bách hại (x Ga 15,5).
3. Tại sao Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ?
- Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ vì nhà Thiên Chúa đã bị xúc
phạm.
Trong sân đền thờ có thờ phượng mà không có lòng tôn kính.Thờ phượng mà
không có lòng tôn kính là việc bất xứng.Đó là việc thờ phượng hình thức
chiếu lệ. Trong sân Đền thờ người ta cãi vả về giá cả,tiếng ồn ào huyên
náo tạo thành một cái chợ chứ không phải là Đền thờ.
- Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ để chứng minh rằng việc dâng
thú vật làm lễ tế không còn thích đáng nữa.
Các ngôn sứ đã loan báo: “Đức Chúa phán, ngần ấy hy lễ của các
ngươi đối với Ta nào có nghĩa lý gì? Lễ toàn thiêu chiên cừu,mỡ bê mập,
Ta chán ngấy.Máu chiên dê Ta chẳng thèm.” (Is 1,11). "Chúa chẳng
ưa thích gì tế phẩm, con có thượng tiến lễ toàn thiêu, Ngài cũng không
chấp nhận" ( Tv 50,16).
Thái độ thanh tẩy Đền thờ của Chúa Giêsu chứng tỏ Chúa đòi hỏi
lòng thành kính.Lễ vật đẹp lòng Thiên Chúa là tấm lòng chân thành.
- Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ vì "Nhà Cha Ta là nhà cầu
nguyện"
Đền thờ là nơi Thánh,là chốn Thiên Chúa hiện diện tiếp nhận phụng
tự của người dâng lễ và thông ban cho họ sự sống và các ân huệ của
Người.
Các chức sắc Đền thờ,các con buôn người Do thái đã biến Đền thờ
thành nơi huyên náo, nổi loạn. Tiếng bò rống, tiếng chiên kêu, tiếng rao
hàng, lời qua tiếng lại mặc cả, cãi cọ mua bán làm cho khách hành hương
không thể cầu nguyện được.
4. Xậy dựng đền thờ tâm hồn.
Chúa Giêsu đã thanh tẩy Đền thờ Giêrusalem. Chúa muốn chúng ta thanh tẩy
Đền thờ tâm hồn mình.
Đền thờ tâm hồn không xây dựng bằng vật liệu cao cấp của các thứ kim
loại, bằng những loại gỗ quý giá. Đền thờ tâm hồn được xây bằng các bí
tích, các việc lành thánh thiện, những hy sinh, lòng yêu mến Thiên Chúa.
Trong Đức Kitô, chúng ta đã trở nên đền thờ sống động và đã được cung
hiến ngày lãnh nhận phép Thánh Tẩy. Thánh Phaolô minh định: “Anh em
là đền thờ của Thiên Chúa và Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong đền thờ ấy”.
Đó là một hồng ân cao cả mà Thiên Chúa dành cho mỗi tín hữu qua Đức
Giêsu Kitô. Thiên Chúa yêu thích ngự nơi đền thờ tâm hồn chúng ta hơn là
đền thờ bằng gỗ đá, dù là gỗ thơm đá quý. Bởi lẽ đền thờ bằng gỗ đá, dẫu
có xinh đẹp và đồ sộ như đền thờ Latêranô đi chăng nữa thì một ngày kia,
cũng sẽ tiêu tan. Không có đền thờ nào đẹp bằng đền thờ Giêrusalem. Một
công trình nguy nga tráng lệ xây cất ròng rã 46 năm. Khi đi qua, các môn
đệ tự hào chỉ cho Chúa Giêsu thấy sự huy hoàng của Đền thờ,nhưng Người
lại nói rằng: sẽ có ngày không còn hòn đá nào trên hòn đá nào. Khi
người Do thái chất vấn: Ông lấy quyền nào mà làm như vậy ? Chúa
Giêsu bảo: cứ phá Đền thờ này đi,trong 3 ngày Ta sẽ xây dựng lại.
Chúa ám chỉ đến cái chết và sự phục sinh của Người. Đền thờ ở đây chính
là thân thể Đức Giêsu mà mỗi người Kitô hữu là một viên đá sống động xây
dựng nên đền thờ ấy. Thân thể phục sinh của Chúa là đền thờ mới, nơi con
người thờ phượng Thiên Chúa cách đích thực, trong tinh thần và trong
chân lý. Chỉ có Thân thể Chúa Kitô và tâm hồn chúng ta mới là đền thờ
vững bền.
Kỷ niệm ngày cung hiến Vương cung thánh đường Latêranô là dịp suy nghĩ
về đền thờ đích thực, là chính thân thể Đức Giêsu Kitô (Ga 2,21). Chính
nơi đền thờ này, Thiên Chúa đã thi thố tất cả quyền năng cứu độ nhân
loại. Cũng chính nơi đền thờ này sự thờ phượng đích thực mới được dâng
lên Thiên Chúa. Quả thế, Thánh Linh đã phục sinh thân thể Đức Giêsu.
Chúa Cha đã đặt Người làm Trung gian duy nhất để chuyển cầu cho nhân
loại (x. 2 Tm 2:5; Dt 9:15; 12:24). Tất cả mọi giá trị và ý nghĩa của
vương cung thánh đường Latêranô cũng như mọi thánh đường khác đều phải
bắt nguồn từ đền thờ này. Thật vậy, “không ai có thể đặt nền móng nào
khác ngoài nền móng đã đặt sẵn là Đức Giêsu Kitô.” (1Cr 3,11). Máu
và nước từ cạnh sườn Đức Giêsu tuôn chảy như giòng sông. “Sông này
chảy đến đâu, thì ở đó có sự sống.” (Ed 47,9). Người được phúc đón
nhận sự sống đó là Kitô hữu. Vì họ là “thân thể Đức Kitô.” (2 Cr
12, 27). Bởi đó, họ cũng là “Đền Thờ của Thiên Chúa.” (1 Cr
3,16).
Lạy Chúa Giêsu Kitô,
Chúa đã đuổi những người buôn bán ra khỏi đền thờ vì họ đã đem đền thờ
biến thành nơi buôn bán, đổi chác;
Xin Chúa xua đuổi nhưng thói hư tật xấu ra khỏi tâm hồn chúng con, để
tâm hồn chúng con xứng đáng là đền thờ sống động của Thiên Chúa Ba Ngôi
ngự trị. Amen.
|