Chúa Nhật Phục Sinh - Năm A

Lm.Nhu Hạ

KHỔ ĐAU SINH HẠNH PHÚC

Ðó là lý do tại sao trong cuộc giảng tĩnh tâm cho giáo triều Roma, cha Raniero Cantalamessa kêu gọi mọi người hãy chiêm ngắm đúng dung nhan Ðấng Phục sinh. Theo cha, "người ta đã có cơ hội Phúc âm hóa và thánh hóa sự đau khổ, nhưng "niềm vui" không được Phúc âm hóa cho đủ. Dung nhan Ðức Kitô đôi khi đã không được chiêm ngắm thỏa đáng vì truyền thống dồn mọi sáng kiến mục vụ vào "thời kỳ cao độ" và tập trung vào việc cử hành các nghi thức mùa chay (Zenit 22/03/2002). Mười bốn đàng Thánh Giá kết thúc nơi nấm mồ lạnh lẽo. Làm sao Ðức Giêsu có thể mở ra chiều hướng khá hơn cho nhân loại khi đi vào ngõ cụt như thế ? Cần phải thêm vào nơi thứ mười lăm với hình ảnh Phục sinh huy hoàng mới nói lên trọn vẹn công cuộc cứu độ. Nếu không, cái chết chỉ đem lại những bế tắc cho cuộc đời vốn đã quá nhiều bế tắc hôm nay.

Theo cha Cantalamessa, những thế kỷ đầu, trước khi thiết lập Mùa Chay, Phục sinh đã là một thời gian đặc biệt để chịu các bí tích, học giáo lý và cử hành các nghi thức phụng vụ. Ngày nay, trái lại, các chủ đề Khổ nạn trổi vượt hơn các chủ đề Phục sinh. "Trong thế giới hôm nay, hơn bao giờ hết, chúng tôi nhận thấy Phúc âm hóa hạnh phúc và niềm vui cũng quan trọng không kém việc Phúc âm hóa sự đau khổ. Việc Phúc âm hóa đau khổ sẽ làm cho các bạn trẻ và cả những người khác nghĩ rằng Thiên Chúa là kẻ thù của niềm vui, và tưởng rằng đối với Thiên Chúa, mọi thứ hạnh phúc, lễ lạc, niềm vui bộc phát đều là tội lỗi." (Cantalamessa : Zenit 22/03/02) Khuynh hướng tự nhiên ai cũng cho đời là bể khổ. Nhưng nếu nhìn đời theo nhãn quan đó, làm sao Ðức Giêsu có thể trở thành Tin Mừng cho trần gian ?

Chính ánh sáng Phục sinh sẽ đem Tin Mừng đến cho trần gian đau khổ. "Phục sinh của Ðức Kitô phải là lời khẳng định quyết liệt nhất cho mọi người biết rằng vào cuối đời không còn đau khổ và từ bỏ, nhưng tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Ðức Giêsu đã đập tan xích xiềng của thứ hạnh phúc sinh đau khổ và đã thay thế bằng thứ đau khổ sinh hạnh phúc." (Cantalamessa :Zenit 22/03/02) Lúc lên tới tột điểm khổ đau, Ðức Giêsu vẫn không đánh mất hạnh phúc. Giữa lúc mọi sự đều tan rã, Người bám chặt vào tình yêu Thiên Chúa, Ðấng sẽ trả lại sự sống cho Người trong vinh quang Phục sinh. Hơn lúc nào, khi cả nhân loại đang bên bờ diệt vong, Ðức Giêsu Phục sinh phải được rao giảng như niềm vui lớn lao nhất. "Niềm vui phải là tiếng nói cuối cùng, chứ không phải đau khổ. Phải cấp thiết làm cho dung nhan Ðấng Phục sinh chiếu sáng trước mắt người thời nay." (Cantalamessa : Zenit 22/03/02) Nếu không, thế giới vẫn mãi mãi tiêu điều như "sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối Maria Mácđala đi đến mộ." (Ga 20:1) Hôm nay, Maria và các môn đệ Ðức Giêsu đã hăng hái rao giảng Ðức Giêsu Phục sinh cho toàn thể nhân loại. Không còn lý do gì để trở lại cảnh hoang lạnh như nấm mồ trước mắt Maria nữa ! 


Last Updated: 03/21/2008