Chúa nhật XXI Thường niên B

ĐƯỢC CHÚA LÀ ĐƯỢC MỌI SỰ

Lm. Minh Vận, CMC

Trong đời sống con người trên trần gian, chúng ta thấy có biết bao thứ phải lựa chọn. Ngoài những lựa chọn thông thường hằng ngày như lựa chọn đồ dùng tốt xấu, nơi ăn chốn ngủ, xe cộ, áo quần... Còn có những thứ lựa chọn liên hệ đến cả vận mệnh của một dân tộc, làm đảo lộn lịch sử các quốc gia. Chẳng hạn Napoléon, vị tướng lãnh tài ba của Pháp Quốc, có lần phải mất năm phút để lựa chọn gấp rút nên tiến quân hay rút quân. Ông đã quyết định tiến quân và ông đã chiến thắng. Tổng Thống Lincoln đã phải chiến đấu để thắng chính bản ngã riêng tư của ông, để trả tự do cho người nô lệ. Ông đã quyết định hợp lý. Lịch sử đã tặng cho ông danh hiệu người giải phóng nô lệ. Người dân Nga Sô, dân Trung Hoa và các nước chư hầu của Nga Sô và Trung Hoa đã lầm lẫn khi lựa chọn theo thuyết cộng sản vô thần như một quốc sách, nên đã làm cho các dân tộc của họ ngày càng lùi dần về thời ăn lông ở lỗ, nghèo túng, đói rét, lạc hậu và cái mộng ước thiên đàng trần gian của chủ thuyết Kart Mark, Lénine đã trở thành mây khói hão huyền, gây nên bao đau thương đổ nát và tuyệt vọng.

Còn có thứ lựa chọn quan trọng và cần thiết hơn bội phần, như lựa chọn ơn gọi, sống Bậc Hôn Nhân giữa trần gian hay sống Bậc Thánh Hiến phụng sự Chúa trong đời sống tu trì; hoặc phải lựa chọn giữa điều thiện và điều ác, lựa chọn lên Thiên Đàng hay xuống hỏa ngục... Những lựa chọn này rất quan trọng vì nó không những chỉ liên quan đến hạnh phúc của cuộc sống trần gian mà còn liên hệ tới cứu cánh của cuộc sống vĩnh cửu trong đời sống mai hậu. Henry VIII, vua Anh Quốc đã chọn một người đàn bà bất hợp pháp làm vợ, tạo nên Anh Giáo, một giáo phái ly khai với Giáo Hội Công Giáo... Trước những lưỡng lự, ngã ba, ngã tư của cuộc đời, con người cần phải biết khôn ngoan lựa chọn và quyết định thế nào cho hợp với thánh ý Thiên Chúa. Có thể nói: Hạnh phúc cho những ai biết quyết định và lựa chọn đúng với thánh ý Thiên Chúa; nhưng trái lại, vô phúc cho những ai quyết định và lựa chọn phản lại thánh ý Ngài.

I. DÂN DO THÁI ĐÃ CHỌN CHÚA GIAVÊ

Bài đọc I hôm nay thuật lại việc ông Giosuê phải đau lòng trước sự ngỗ nghịch phản bội của dân Do Thái, ông đã triệu tập toàn thể dân chúng lại, truyền cho các kỳ lão, thủ lãnh các gia tộc, các quan án, các sĩ quan đến đứng trước nhan Chúa, rồi ông nói với họ: "Hôm nay, các ngươi hãy tùy ý chọn lựa phải tôn thờ ai, Thiên Chúa hay các tà thần?" Toàn dân đã biết hối cải, chừa bỏ tội lỗi và đã đồng thanh quyết định chọn Thiên Chúa để tôn thờ Ngài, khi thưa với ông Giosuê: "Không thể có chuyện chúng tôi bỏ Thiên Chúa mà tôn thờ những thần ngoại lai, vì Chúa là Thiên Chúa chúng tôi".

Dân Do Thái hồi tưởng lại biết bao ơn lành Chúa đã ban cho họ, đã cứu họ thoát khỏi ách nô lệ Ai Cập. Ngài đã làm biết bao việc kỳ diệu, những phép lạ do cánh tay hùng mạnh của Ngài; Ngài đã thi thố biết bao ơn phúc khi dẫn đưa dân tộc họ vào Đất Hứa, đất chảy sữa và mật mà Chúa đã hứa với cha ông của họ. Mặc dầu họ phản bội, Chúa vẫn luôn rộng lòng tha thứ, yêu thương chờ đợi họ trở lại phụng thờ Ngài. Chúa đã chấp nhận lòng sám hối của họ khi họ đồng tâm từ bỏ tà thần, trở lại chọn Chúa để tôn thờ Ngài. Dân Do Thái đã quyết định và lựa chọn đúng. Nhưng thực sự, dân Do Thái có trung thành với lời giao ước mà họ đã ký kết khi quyết định chọn Chúa để tôn thờ Ngài hay không? Lịch sử dân Do Thái đã đủ chứng minh cho câu trả lời này.

II. GIÁO HUẤN CỦA THÁNH PHAOLÔ

Thánh Phaolô đã dùng một hình ảnh cụ thể trong đời sống hôn nhân, với một tình yêu thương khắng khít và sự lệ thuộc giữa vợ chồng, để dạy cho chúng ta một bài học, nói lên sự lệ thuộc và tình yêu mến chúng ta phải có đối với Thiên Chúa. Đồng thời, ngài cũng nhắc chúng ta tưởng nhớ lại biết bao ơn phúc Chúa đã ban cho chúng ta, khi nói đến tình Chúa yêu thương Hội Thánh, đã hiến thân chịu chết vì Hội Thánh là thân mình mầu nhiệm của Chúa. Mỗi người chúng ta là phần tử làm nên Hội Thánh là Nhiệm Thể của Chúa Kitô, chúng ta cũng phải hoàn toàn sống cho Chúa, chỉ chọn Chúa và tôn thờ Người, tuyệt đối lệ thuộc vào Chúa và hết lòng phụng sự Người.

Thánh Phaolô đã kết luận: "Bởi thế, người ta lià bỏ cha mẹ để kết hợp với bạn mình và cả hai nên một huyết nhục. Mầu nhiệm này thật lớn lao, tôi muốn nói về Đức Kitô và Hội Thánh". Còn chúng ta, chúng ta có từ bỏ mọi sự để kết hợp nên một với Chúa, hết lòng yêu mến, phụng sự, tôn thờ Người không?

III. CHÚA LÀ MỌI SỰ CỦA CON

Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại: Sau khi Chúa giảng cho dân chúng về Bánh Hằng Sống và lương thực bởi trời; Ngài tự xưng mình là Bánh Hằng Sống và quả quyết với họ rằng: "Đây là ý muốn của Chúa Cha, Đấng đã sai Ta: Hễ ai xem thấy Chúa Con và tin kính Ngài, sẽ được đời đời hằng sống và Ta sẽ khiến kẻ ấy được sống lại trong ngày sau hết" (Jn 6:40). Người còn quả quyết: "Thật vậy, Ta nói thật với các ngươi; kẻ tin kính Ta sẽ được sống đời đời. Ta là Bánh Hằng Sống" (Jn 6:47).

Có nhiều môn đệ khi nghe lời quả quyết đó, họ cho là chói tai, khiến họ tức giận từ bỏ Chúa ra đi. Chúa biết truyện đó, nên hỏi họ: "Điều đó làm các ngươi khó chịu ư? Vậy nếu các ngươi thấy Con Người lên nơi đã ở trước thì sao? Chính Thần Trí mới làm cho sống, chứ xác thịt nào có ích gì? Những lời Ta nói với các ngươi là Thần Trí và Sự Sống. Nhưng trong các ngươi có một số kẻ không tin"... Sau khi họ bỏ Chúa ra đi, Chúa quay lại hỏi các Tông Đồ: "Cả chúng con, chúng con có muốn bỏ Thầy ra đi không?" Thánh Phêrô đại diện các Tông Đồ thưa với Chúa rằng: "Lạy Thầy, chúng con sẽ đi theo ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời".

Ngày chúng ta lãnh Bí Tích Thánh Tẩy, chúng ta tuyên thệ từ bỏ Satan, từ bỏ tội lỗi, từ bỏ mọi sự thuộc về Satan và tội lỗi... Chúng ta tôn nhận Chúa là Thiên Chúa và chỉ tôn thờ, phụng sự, yêu mến duy một mình Người.

Hơn nữa, ngày chúng ta tuyên lời khấn, thánh hiến chọn cuộc đời cho Chúa, tự nguyện tuân giữ ba lời khuyên của Tin Mừng, chúng ta đã tôn nhận Chúa làm gia nghiệp đời đời, làm Bạn Tâm Phúc của chúng ta, là chúng ta làm mới lại, thêm xác tín vững mạnh hơn, thêm thánh thiện hơn lời chúng ta đã long trọng tuyên thệ ngày chúng ta lãnh Bí Tích Thánh Tẩy, tôn nhận Chúa và chỉ phụng sự yêu mến duy một mình Ngài.

Kết Luận

Không như dân Do Thái chọn Chúa, nhưng lại đã bất trung với lời giao ước, phản bội Chúa, không tôn thờ Ngài; còn chúng ta, chúng ta có trung thành với lời tuyên thệ chọn Chúa, tôn thờ, phụng sự, yêu mến Chúa là cùng đích, là hạnh phúc, là gia nghiệp đời đời của chúng ta chưa? Vì, được Chúa là được mọi sự, mất Chúa là mất tất cả.

Trích Dongcong.net