Kính thưa …
Vào tháng 12/2003 tới đây, tại Việt Nam chúng ta sẽ diễn ra kỳ Đại Hội thể thao lớn nhất của khu vực Đông Nam Á, Sea Games lần thứ 22. Đây cũng là lần đầu tiên Việt Nam đứng ra tổ chức cuộc Đại Hội này, vì thế, mọi người đều nao nức chờ đến ngày khai mạc Đại Hội vì đây không chỉ là ngày hội thể thao lớn của khu vực Đông Nam Á, mà còn là cơ hội để giới thiệu đất nước Việt Nam với bạn bè khắp các nơi trên thế giới. Mặt khác, để có được các thành tích tốt nhất, xứng đáng là nước chủ nhà, ban tổ chức đã không ngại tốn kém, sẵn sàng mời các huấn luyện viên ngoại quốc đến để huấn luyện, tổ chức cho các vận động viên tập huấn về chuyên môn ở trong nước và cả ở nước ngoài.
Tuy nhiên, để thu được một kết quả tốt nhất trong thi đấu, một vấn đề khác cũng đang được đề cập tới đó là việc ăn uống của các vận động viên. Bởi vì, theo nhiều nghiên cứu, để các vận động viên có đủ sức trong các cuộc tranh tài đỉnh cao, ngoài vấn đề chuyên môn, các vận động viên còn cần có một chế độ dinh dưỡng thích hợp,.
Điều này khiến tôi liên tưởng đến đời sống của mỗi người kitô hữu chúng ta. Bởi vì, đối với chúng ta, cuộc sống trần gian này, cũng chính là một trận thi đấu, một trận thi đấu không chỉ là một hay hai tiếng đồng hồ, nhưng kéo dài suốt cả cuộc đời (x Rm 8,18; 2 Tm 4,7-8). Do đó, chúng ta cũng cần có một thứ lương thực giúp chúng ta đủ sức thi đấu đến cuối trận để mang về triều thiên vinh quang. Thứ lương thực đó, không gì khác hơn là Thánh Thể như lời Đức Kitô: “Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là Thịt Ta, để cho thế gian được sống”. Để thấy rõ điều này, chúng ta cùng đọc lại các bài lời Chúa hôm nay.
1. Lương thực đi đường:
Trước hết, bài sách Các Vua kể lại cuộc hành trình đến núi Horeb của ngôn sứ Êlia, hay đúng hơn, đây là một cuộc trốn chạy của vị ngôn sứ trước sự truy sát của hoàng hậu Giêdaben. Cuộc trốn chạy này là kết quả của việc trước đó, tại núi Carmen, vị ngôn sứ đã cùng với dân chúng đã hạ sát 450 vị tư tế của thần Baal do hoàng hậu đỡ đầu.
Cuộc đời của ngôn sứ Êlia vinh quang, thành công cũng không thiếu, nhưng khốn khó cũng chẳng vừa. Ông đã từng hân hoan, vui mừng khi thấy Thiên Chúa nhận lời cầu nguyện của ông mà đóng cửa trời 3 năm 6 tháng (x. 1 V 17,1); hoặc khi Thiên Chúa cho đứa con trai duy nhất của bà goá thành Sareptha sống lại, sau khi ông đã cầu nguyện (1 V 17,17-24).
Nhưng ông cũng đã biết thế nào là nỗi ê chề của sự thất bại; sự cay đắng của những hiểu lầm; ông cũng đã từng phải đối mặt với đêm tối của đức tin khi thấy người công chính bị những kẻ sống vô luân bách hại. Ông cũng đã có kinh nghiệm về nỗi cô đơn khi phải một mình chống lại sự dữ. Và hôm nay, vị ngôn sứ còn phải đối mặt với cái đói, cái khát và cả sự sợ hãi trong lúc trốn chạy khỏi kẻ thù.
Do đó, trong thân phận con người, ông cũng có lúc như quẫn trí, tuyệt vọng vì không thể hiểu được chương trình của Thiên Chúa. Ông tuyệt vọng đến nỗi trong lần chạy trốn này, ông đã cầu xin cùng Thiên Chúa cho được chết mà rằng: “Lạy Chúa đủ rồi, xin cất mạng sống tôi đi”. Ông cảm thấy không còn đủ sức để sống trung thành với Thiên Chúa, không còn đủ sức để chiến đấu chống lại sự dữ. Thế nhưng, ngay lúc ông ngã lòng nhất, Thiên Chúa vẫn ở bên cạnh để nâng đỡ ông. Ngài đã ban lương thực để ông bồi dưỡng, và giúp ông đủ sức hoàn tất cuộc hành trình của mình: “Hãy chỗi dậy mà ăn: vì đường ngươi đi còn xa”. Ông liền chỗi dậy ăn uống và nhờ sức của nuôi ấy, ông đi bốn muơi ngày, bốn mươi đêm, mới tới Horeb, núi của Thiên Chúa”.
Lương thực mà ngôn sứ Êlia đã lãnh nhận là một hình ảnh cụ thể báo trước một thứ lương thực mà Đức Giêsu sẽ ban sau này, đó chính là Thịt và Máu của Ngài. Nhờ sức mạnh của Thánh Thể, từng người chúng ta sẽ đủ sức vượt qua những khó khăn, trở ngại trong cuộc lữ hành trần thế, như lời Ngài phán: “Ta là bánh ban sự sống. Cha ông các ngươi đã ăn manna trong sa mạc và đã chết. Đây là bánh bởi trời xuống, để ai ăn bánh này thì khỏi phải chết”.
Như thế, Thánh Thể không phải là thứ lương thực mà chúng ta muốn lãnh nhận hay không cũng được, nhưng là lương thực cần thiết, không thể thiếu cho bất cứ một kitô hữu nào muốn đi đến tận cùng hành trình đức tin của mình. Mặt khác, khi trao ban cho chúng ta Thánh Thể và mặc khải cho chúng ta biết về giá trị tuyệt vời của nguồn lương thực Thần Linh này, Đức Giêsu cũng đã thực sự đối xử với chúng ta như người bạn hữu thân tình, như chúng ta vừa nghe trong câu xướng trước Tin Mừng: “Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết”.
Tuy nhiên, cũng như những thức ăn khác, để có thể lãnh nhận được tối đa những ơn ích do bí tích Thánh Thể đem lại, chúng ta cũng cần lưu ý đến một số điều sau.
2. Điều kiện lãnh nhận Thánh Thể:
Trước hết, việc lãnh nhận Thánh Thể của chúng ta phải là kết quả của cả một tấm lòng yêu mến đến độ muốn được kết hợp nên một với Đức Kitô. Chúng ta đến với Ngài không vì lời khen, tiếng chê của những người chung quanh, nhưng với cả tấm lòng thành của mình. Mặt khác, tình yêu của chúng ta đối với Đức Kitô không chỉ là một lời nói trên môi miệng bây giờ, trong ngôi Thánh Đường này, nhưng còn phải được thể hiện qua cách chúng ta đối xử với tha nhân ngay trong cuộc sống thường ngày, như lời Đức Kitô trong dụ ngôn phán xét ngày Chung thẩm: “Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong các anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,40). Chính vì thế, thánh Phaolô trong bài đọc hai mời gọi chúng ta: “Anh em hãy loại ra khỏi anh em mọi thứ gay gắt, tức giận, nóng nảy, dứt lác, chửi rủa, cùng mọi thứ độc ác. Anh em hãy ăn ở hiền hậu với nhau, hãy thương xót và tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Kitô”.
Như thế, mặc dù là lương thực Thần Linh, và rất cần thiết cho sự sống đời đời của chúng ta, thế nhưng, mỗi lần lãnh nhận Thánh Thể, từng người chúng ta cũng cần chuẩn bị tâm hồn thật chu đáo để đón nhận cho xứng đáng. Nếu không, thay vì nhận được sự sống, chúng ta lại lãnh lấy án phạt, như lời thánh Phaolô nhắc bảo các tín hữu thành Corinhthô: “Bất cứ ai ăn Bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu Chúa. Ai nấy phải tự xét mình, rồi hãy ăn Bánh và uống Chén này. Thật vậy, ai ăn và uống mà không phân biệt được Thân Thể Chúa, là ăn và uống án phạt vào mình” (1 Cr 11, 27-29).
Chớ gì bắt đầu từ hôm nay, tất cả và từng người chúng ta mỗi khi trót sa ngã vì yếu đuối lỡ lầm, đều luôn mau mắn khiêm tốn đến giao hoà với Chúa qua toà Cáo giải. Đồng thời, chúng ta cũng luôn sống hiền lành, biết thương xót, sẵn sàng chia sẻ, và tha thứ cho nhau. Và nhất là tất cả chúng ta sẽ cùng nhau đến tham dự bàn tiệc Thánh Thể mỗi ngày, nhờ đó, tất cả mọi người trong từng gia đình và cả cộng đoàn giáo xứ chúng ta sẽ đủ sức để vượt qua những khó khăn, trở ngại trong cuộc sống, để hoàn tất cuộc lữ hành trần thế của mình. Sống được như vậy, vào ngày sau hết, tất cả chúng ta chắc chắn sẽ được lãnh nhận triều thiên vinh quang bất diệt là sự sống đời đời như lời Đức Giêsu đã hứa. Amen. |