|
Truyền giáo ngày nay: Làm sao tin Chúa mà vẫn không mất lòng mến Đức
Phật?11/15/2013
9:00:25 PMReeng...
reeng... reeng...!!!“Alô! Tôi là... xin nghe!” “Ồ, chào cậu, mình là Bản
đây. Chiều mai rảnh không, mời ông bạn đi ăn cơm với gia đình mình nhé.
Có chuyện rất cần bạn chia sẻ tâm tình”. Tôi coi lịch và thấy không có
gì cản trở, nên nhận lời. “Mai mình sẽ đến vào lúc 18h nha”.
Đó là một cú điện thoại của một người bạn thân gọi đến từ Đồng Nai. Vợ
chồng anh chị ở ngoài bắc, nhưng vào trong nam lập nghiệp làm ăn.
Đúng hẹn, tôi đến nhà anh bạn lúc 18h ngày hôm sau. Gặp tôi, vợ chồng
anh bạn đon đả, tay bắt mặt mừng, mời tôi vào nhà uống nước. Sự thân
thiện của anh chị vốn là bản chất đã có từ lâu. Tôi thấy quý anh chị và
các cháu vì tính hồn nhiên, chân thành của họ. Ngồi một chút, anh nói
với tôi:
“Bản có vợ chồng thằng bạn cũng thân lắm, nhưng chỉ tội hơi buồn vì vợ
nó là đạo Công Giáo, còn chồng lại theo đạo Phật. Ngày chúng nó lấy nhau
làm phép chuẩn thôi.
Khi ấy, hai bên ai cũng đồng ý, nhưng khi có con rồi, các cháu cũng
chuẩn bị đến tuổi đi học, nên 2 vợ chồng thấy lo. Lo là vì sau này không
biết giáo dục các cháu theo tôn giáo nào! dựa vào giáo lý Đức Phật hay
Chúa Giêsu để định hướng cho chúng nó, nên mỗi khi đụng đến vấn đề này,
là vợ chồng cãi nhau. Mình là bạn thân với chúng nó, Bản thấy thế, nên
cũng buồn. Lát nữa mình có mời vợ chồng nó đi ăn cùng, thấy thuận tiện, muốn
thầy chia sẻ với vợ chồng nó một chút để làm sao cho chúng nó dung hòa,
nếu không Bản nghi đổ vỡ lắm!”.
Nhìn đồng hồ, tôi thấy 19h rồi, và thế là tôi cùng vợ chồng anh Bản chạy
đến nơi chúng tôi sẽ ăn tối cùng nhau.
Vừa mới dựng xe xong, quay sang thì thấy vợ chồng anh đó cũng tới. Chúng
tôi vào bàn ăn, và công việc đầu tiên là phần làm quen. Anh Bản lần lượt
giới thiệu tôi với mọi người và ngược lại. Qua giới thiệu, chúng tôi tỏ
vẻ thân thiện với nhau ngay từ giây phút ban đầu.
|
|
Sau đó, chúng tôi cùng nhau ăn cơm, và đến khoảng giữa bữa, vợ của anh
bạn, chị Tuyết, chị là người Công Giáo, lấy anh Bình là người Phật Giáo.
Vì biết tôi là thầy tu, nên chị chủ động gợi chuyện: “Thưa
thầy, con rất muốn chồng con phải theo đạo Công Giáo! Nhưng anh không
chịu và ngược lại, anh cũng bắt con theo Phật Giáo! Thầy nghĩ sao và cho
chúng con lời khuyên”. Tôi
hỏi lại chị: “Tại
sao chị yêu cầu anh phải theo đạo Chúa?”. Chị
trả lời: “Tại
vì gia đình con theo Chúa từ nhiều đời nay rồi, với lại con thấy Chúa
tốt lành quá, bỏ Ngài, con thấy có tội... và nhất là con sợ mất linh hồn
lắm thầy ạ!”. Tôi quay
sang hỏi anh: “Anh
Bình! Anh có muốn theo Chúa không?”. Anh trả lời: “Con
làm sao theo được! Nhà con sùng Phật nhất làng đó! Bác bên bố và cậu bên
mẹ là Hòa Thượng trụ trì những chùa lớn ở ngoài bắc. Còn em trai của con
là sư thầy, đang trụ trì một chùa bên quận 8, gia đình con như thế, làm
sao con có thể bỏ Đức Phật để đi theo Chúa được”. Nghe
đến đây, tôi đáp lời:“Anh ạ, tôi
không bảo anh bỏ Đức Phật và đi theo Chúa đâu, chị đây cũng vậy thôi,
nhưng có khi chị diễn tả hơi chân thành và đơn sơ, nên anh hiểu chưa
đúng đấy thôi”. Lúc đó, anh hỏi lại tôi: “Vậy
theo thầy, con phải hiểu và làm thế nào?”. Tôi
nói:“Trước tiên, tôi thấy Đức Phật
là một đấng rất đáng kính. Ngài đã dám chấp nhận từ bỏ con đường giàu
sang nhung lụa chốn triều đình, và đã nhất quyết bỏ lại tất cả khi đã
giác ngộ ra chân lý ‘đời là bể khổ’ và ngài đã tìm ra con đường để giải
thoát. Con đường ấy được thể hiện trong triết lý ‘Tứ diệu đế’, ‘Thập nhị
nhân duyên’ và ‘Bát chính đạo’. Qua đó, ngài cũng mời gọi mọi người đi
theo con đường mà ngài đã tìm ra để đạt được hạnh phúc. Đức Phật thật
tốt. Tuy nhiên, khi được học trò hỏi: ‘Thưa thầy, Chân Lý ở đâu?’ Ngài
đã không tự nhận mình là Chân Lý, nhưng âm thầm chỉ tay lên Trời. Như
vậy, ta hiểu, Đức Phật không tự coi mình là Chân Lý, mà Ngài đã chỉ lên
Trời, Chân Lý ở trên đó! Ngài đóng vai trò là người dẫn đường để đưa
người ta đến gần Ông Trời, gặp được Ông Trời và được ở với Ông Trời là
Chân Lý tuyệt đối. Vì thế, với người Công Giáo, chúng tôi rất mến Đức
Phật, bởi vì ngài cũng như chúng tôi là tin Ông Trời, Thượng Đế, Đấng
Tạo Hóa. Tuy có nhiều cách gọi khác nhau, nhưng những
tước hiệu đó, bên chúng tôi gọi Ngài qua một tên chung là Thiên Chúa”. Nghe
đến đây anh tỏ vẻ đắc trí. Nhưng anh hỏi tiếp: “Bây
giờ làm thế nào để con theo Chúa mà không bỏ Đức Phật? Bởi vì con thương
và thấy tội Đức Phật quá. Con cũng thấy có một số người khi đã tin theo
một tôn giáo khác, thì ngay lập tức, họ quay lưng lại với Đức Phật! Thậm
chí, họ coi Đức Phật rất tầm thường, nếu không muốn nói là báng bổ ngài.
Nếu mà thầy bắt con cũng như họ là con nhất quyết không theo đạo Chúa
đâu!” Tôi bảo anh: “Anh
theo Chúa thì đúng rồi, bởi vì Chúa là Đấng dựng nên trời đất, muôn vật,
muôn loài, trong đó có loài người và cũng có cả Đức Phật luôn. Anh theo
Chúa thì được cả Chúa và cũng có luôn Đức Phật. Nhưng anh phải hiểu là
Chúa thì chúng ta tôn thờ Ngài, bởi vì nhờ Ngài, thì mọi sự mới hiện hữu
trên trần gian này. Còn Đức Phật thì chúng ta tôn kính ngài như các bậc
hiền nhân, như các thánh bên Công Giáo! Được chứ?”. Đến
đây, tôi nhận thấy anh Bình tỏ vẻ hài lòng và thuận theo cách giải thích
của tôi và có thiện cảm với đạo Công Giáo.
Tôi nói thêm: “Nếu
anh theo đạo Chúa, mà anh quay lưng với Đức Phật thì không thể được”.
Đến đây, tôi nhớ lại trong buổi học về môn đối thoại liên tôn, cha giáo
nói: “Anh
em khi đến chùa, mình vẫn có thể thắp hương vái Đức Phật để tỏ lòng tôn
kính ngài, vì điều này không ảnh hưởng gì đến niềm tin của ta, nhưng lại
còn thể hiện nét đẹp rất nhân văn. Tuy nhiên, nếu vì hành vi thắp hương
của ta cho Đức Phật mà gây hiểu lầm nơi những người chung quanh và ta
ngầm hiểu là họ nghĩ đây là hành vi tôn thờ Đức Phật thì không nên, vì
chúng ta được phép tôn kính ngài chứ thờ là thờ một Thiên Chúa mà thôi”.
Rồi trong đầu tôi cũng hiện lên câu chuyện của cha Piô Ngô Phúc Hậu, một
nhà truyền giáo nổi tiếng và rất thành công tại các tỉnh miền Tây Nam
Bộ. Khi ấy, ngài cũng gặp phải trường hợp gần giống như vậy, đó là một
bà cụ xin theo đạo Công Giáo, bà theo đạo Chúa vì thấy ông cha nói về
Chúa hay quá, nhưng khi Rửa Tội xong, bà cứ buồn và thấy thương Đức
Phật! Lúc đó bà hỏi cha Piô: “Cha
ơi, tôi theo đạo Phật từ nhỏ. Tôi thương Đức Phật quá. Bây giờ tôi theo
Chúa, cha cho tôi giữ bàn thờ Đức Phật nha!” Cha
Hậu đang trầm ngâm, thấy vậy, bà tiếp lời: “Đức
Phật tốt lắm ông cha ạ. Tôi thương ngài lắm”. Sau
đó cha Hậu đánh liều bảo bà: “Bà
cứ thương Đức Phật đi. Tôi cũng thương ngài nữa, nhưng mà Chúa
thì để trong lòng kiếng, chỗ quan trọng, còn Đức Phật là hiền nhân thì
để ở kế bên Chúa, thấp hơn Chúa, bà chịu không?”. Bà
vui mừng và sẵn sàng đón nhận đề nghị của Cha Hậu. Hôm sau, cha Hậu lên
trình Đức Cha về sự việc này, Đức Cha nói:“Được
lắm! Cha có sáng kiến hay”[2]. Cứ
thế, dần dần người dân Miền Tây theo đạo Công Giáo khá đông, và ngày
nay, họ sống hài hòa giữa các tôn giáo với nhau trong lối hiểu, trong
cách nói, và trong việc tham gia những công ích chung[3].
Thực vậy, Đức Kitô đã chết cho mọi người. Vì thế, “...ta
phải tin chắc rằng Chúa Thánh Thần hằng ban cho mọi người khả năng tham
dự vào mầu nhiệm Vượt Qua theo một cách thức mà chỉ duy một mình Thiên
Chúa biết” (Gs 22e). Thần
Khí sẽ đưa tất cả về với Đức Kitô, vì thế, mọi người đều có khả năng
hướng về Đức Kitô[4]. Quả thật, các đạo dẫn đến Đường là Đức Kitô, qua “luật
ghi khắc trong lương tâm” (x.
Rm 2, 15) cần phải được mọi người tôn trọng.
Mong thay ngày nay, với người Công Giáo, chúng ta cần có cái nhìn đối
thoại hơn với Đạo Phật cũng như với các tôn giáo khác, cần hiểu
đạo Phật và giáo lý của ngài, ta sẽ dễ dàng có một cái bắt tay thân
thiện để cùng nhau thăng tiến đời sống tâm linh cho con người.
Tinh thần này cũng được Hội Đồng Giám Mục Việt Nam định hướng qua thư
chung 2003, trong đó có đoạn viết: “Thăm
viếng thân hữu các thành viên tôn giáo bạn. Việc thăm viếng các thành
viên tôn giáo bạn và nhất là thăm viếng các gia đình cũng như cá nhân
ngoài công giáo là trình bày Phúc Âm một cách cụ thể. Thăm viếng để chúc
mừng khi vui, an ủi khi buồn, nâng đỡ khi gặp hoạn nạn là những trang
Phúc Âm sống động giúp anh chị em ngoài công giáo nhận rõ chân dung Chúa
Giêsu Cứu Thế và hiểu biết đạo Chúa một cách chính xác hơn. Trao đổi với
người ngoài công giáo về một đề tài chung. Từ đó, chúng ta nhận ra trong
thời đại ngày nay, việc đối thoại có ý nghĩa rất quan trọng, sẽ dẫn đến
thông cảm, hiểu biết và tôn trọng nhau hơn” [5].
Có được cái nhìn như thế, thì còn đâu trong tâm tưởng một thái độ kỳ
thị, coi thường và quay lưng lại với nhau nữa.
Thật mong thay!
Sài gòn, kỷ niệm lễ các thánh tử đạo Việt Nam, 17-11-2013
Nguyễn Ngọc Phú Đa
[1] “PHÉP CHUẨN” là phép của giáo quyền chuẩn chước để được thành hôn
với nhau, giữa một người đã chịu phép Rửa Tội và một người chưa được Rửa
Tội. Tháo cởi luật trong một trường hợp riêng biệt.
[2] Xc. Lm. Piô Ngô Phúc hậu,
Nhật Ký Truyền Giáo, “Đức Phật Mến Yêu” truy cập ngày 14 tháng 11 năm
2013, trên:http://conggiao.info/news/2161/19807
[3] Xc.
ĐGM Stêphanô Tri Bửu Thiên khai mạc Hội ngộ Liên tôn 2013, truy cập ngày
14 tháng 11 năm 2013, trên:http://tgpsaigon.net/video/20131105/23754
[4] Một số nhà thần học nói
về một yếu tố hiện sinh siêu nhiên (supematural existential), là một
“yếu tố thuộc về Đức Kitô” (christic existential).
[5] Thư chung HHGM VN 2003,
số 11
|