|
Có được cầu nguyện và an táng trong nghĩa trang của xứ đạo những ai đã chết vì tự tử không?1/11/2015 1:10:02 PMTrước khi trả lời câu hỏi trên, xin được nói qua về những thay đổi trong giáo lý của Giáo Hội về việc hỏa táng, (cremation) và cầu nguyện cho những người đã tự tử chết.
Chắc mọi tín hữu còn nhớ là trước Công Đồng Vaticanô II (1962-65), Giáo
Hội cấm việc hỏa táng xác người chết vì lý do có bè rối (heresy) kia
đã chống lại niềm tin về sự sống lại của xác kẻ chết như giáo lý Giáo
Hội dạy. Nhóm này đã hô hào đốt xác người chết để thách đố xem Giáo
Hội còn gì nữa để tin vào sự sống lại của xác kẻ chết đã ra tro bụi..
Vì thế, Giáo Hội đã cấm các tín hữu không được thiêu xác người chết để
không làm cớ cho những kẻ sai lầm nói trên huyênh hoang quảng bá tà
thuyết của chúng.
Mặt khác, từ trước đến nay, Giáo Hội vẫn dạy rằng tự tử chết không
những là tội nghich điều răn thứ Năm, mà còn là một gương xấu to lớn
phải tránh. Cho nên, đã có thời Giáo Hội, đặc biệt ở Viêt Nam trước
Công Đồng Vaticano II, đã cấm cử hành tang lễ cho người tự tử cũng
như không cho an táng trong đất thánh của họ Đạo vì gương xấu tự sát.
Rồi thời gian trôi qua, bề rối kia cũng tiêu tan, vì không ai tin theo
họ cả, nên từ sau Công Đồng đến nay, Giáo lý mới của Giáo Hội, được Đức
cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II ( nay là Chân Phước ) ký ban hành ngày 11
tháng 10 năm 1992 có những lời dạy đáng chú ý như sau về việc hỏa
táng và an táng kẻ chết vì tự tự.
1- Về
việc hỏa táng (cremation) xác kẻ chết:
Giáo lý mới mới dạy rằng : “Giáo Hội cho phép hỏa táng, nếu việc này
không động đến niềm tin vào sự sống lại của xác kẻ chết”. (x. SGLGHCG,
số 2301)
Do đó, người tín hữu ngày nay được phép hỏa táng thân nhân đã qua đời
hay đem chôn cất ngoài nghĩa trang như tục lệ đã có từ lâu đời. Nhưng
phải tôn trọng xác chết của thân nhân được mai táng hay được thiêu đốt
thành tro bụi đựng trong các hộp để cất giữ trong gia đình hay ở nơi
nhà thờ nào có nhận cất giữ các hộp tro này. Nghĩa là được hỏa táng
nhưng phải tin xác dù đã ra tro bụi, vẫn sẽ được sống lại như Giáo Hội
dạy. Do đó, phải cất giữ tro của xác được hỏa táng chứ không được đem ra
trải ngoài sông, hồ hay biển cả như những người ngoài Công giáo đã
làm. Vì như vậy, là vô tình chia sẻ niềm tin của những người này cho
rằng con người là hư không nên phải trở về với hư vô, để tan biến trong
thiên nhiên vũ trụ, và không còn hy vọng nào về sự sống lại nữa. Đây là
điều nghich với niềm tin của Kitô Giáo dạy phải “tin xác loài người
ngày sau sống lại” (dù được chôn cất hay hỏa thiêu), như chúng ta
đọc trong Kinh Tin Kính mỗi ngày Chúa Nhật và Lễ trọng..
2- Về những người đã tự tử chết:
Tuy nhiên, giáo luật của Giáo Hội có cấm việc cử hành tang lễ theo nghi
thức của Giáo Hội cho những ai rơi vào một trong những trường hợp sau
đây:
3- Những
người ly giáo (schismatics) là những người không còn muốn tùng phục Đức
Thánh Cha và những vị thay mặt ngài coi sóc tín hữu trong toàn Giáo
Hội.Nghĩa là không còn muốn hiệp thông với Giáo Hội Công Giáo do Đức
Thánh Cha là Chủ Chăn duy nhất có sứ mệnh chăn dắt “các chiên của Thầy”
thay mặt cho Chúa Kitô trên trần thế này.
4- Những
người chọn hỏa táng thi hài của mình vì những lý do nghịch với đức tin
Kitô Giáo. (không tin xác ngày sau sống lại)
Tại sao người ta lại tự dành quyền phán đoán số phận đời đời của kẻ
chết ?
Sau hết, làm như vậy có giúp an ủi, nâng đỡ thân nhân người chẳng may
đã tự sát, hay là bêu xấu họ cách công khai trong giáo xứ địa phương, và
do đó, có thể làm mất đức tin của họ chỉ vì chủ chăn không biết cảm
thương và thực hành giáo lý mới của Giáo Hội dạy phải cầu nguyện cho
những người tự tử, nghĩa là không được phán đoán gì về số phận đời đời
của họ như đã trích dẫn ở trên.
|