Khi
ấy, Chúa Giêsu phán một dụ ngôn khác cùng dân chúng rằng: "Nước
trời giống như người kia gieo giống tốt trong ruộng mình. Trong
lúc mọi người ngủ, thì kẻ thù của ông đến gieo cỏ lùng vào ngay
giữa lúa, rồi đi mất. Khi lúa lớn lên và trổ bông thì cỏ lùng
cũng lộ ra. Đầy tớ chủ nhà đến nói với ông rằng: "Thưa ông, thế
ông đã không gieo giống tốt trong ruộng ông sao? Vậy cỏ lùng từ
đâu mà có?" Ông đáp: "Người thù của ta đã làm như thế". Đầy tớ
nói với chủ: "Nếu ông bằng lòng, chúng tôi xin đi nhổ cỏ". Chủ
nhà đáp: "Không được, kẻo khi nhổ cỏ lùng, các anh lại nhổ luôn
cả lúa chăng. Hãy cứ để cả hai mọc lên cho đến mùa gặt...
(Mt
13, 24-30 {hoặc 24-43})
(xem
tiếp)